Chương 607-608
CỬU CUNG KỲ
Đạo Uyên chân nhân phản ứng ngoài dự đoán của mọi người, trợn mắt, nói: “Lão đạo ta sống đến từng này tuổi, mới không màng danh lợi, ngươi có mấy cái tuổi ranh, mà dám nói những lời này, định lừa gạt ai hả?”
Diệp Thiếu Dương xấu hổ cười, gãi gãi đầu, nói: “Bị sư huynh nhìn thấu rồi, thực ra, ta không muốn lên chức Địa Tiên, chủ yếu là vì…… thực chẳng dám giấu diếm, ta đối với ‘ Đạo ’, còn có chút phân vân, nói cách khác, ta vẫn chưa tìm được Đạo cho riêng mình……”
Đạo Uyên chân nhân há mồm thở dốc, vừa định nói gì, Diệp Thiếu Dương đã vội vàng xua tay, nói: “Tuyệt đối đừng có hỏi ta Đạo là cái gì, cũng đừng luận Đạo với ta, vì căn bản ta nói không được, bất quá, thăng hay không thăng Địa Tiên, với ta mà nói, chẳng thành vấn đề, dù sao thực lực của ta vẫn như vậy, hơn nữa thiên sư càng bình dân, ở nhân gian lăn lộn thì càng tốt, làm Địa Tiên, cái gì cũng phải cẩn thận suy xét, rất nhiều việc không thể công khai... nếu vậy thì sống còn có ý nghĩa gì nữa, sư huynh thấy có phải không?”
Đạo Uyên chân nhân chậm rãi gật đầu.
Diệp Thiếu Dương hướng ông ta chắp tay, bắt đầu nói vào việc chính: “Sư huynh, xà yêu bị huynh giam giữ, lần trước khi trải qua thiên kiếp, đã được ta ra tay cứu giúp, coi như là yêu phó của ta, hắn tới đây tìm ta, sao huynh lại bắt giam hắn ?”
Không chờ Đạo Uyên chân nhân mở miệng, tiếp tục nói: “Đừng có nói là hắn đột nhập vào cấm địa gì đó nha, ta biết sư huynh không có tiểu nhân như vậy.”
Đạo Uyên chân nhân trợn trừng mắt, trách mắng: “Ngươi đừng có ở đó ra vẻ này nọ! Ta giữ lại yêu phó cho ngươi, đương nhiên là muốn dụ ngươi tới, để làm gì ư, đương nhiên là để.... đấu pháp!”
“Đấu pháp?” Diệp Thiếu Dương cứng miệng, “Không đúng a sư huynh, chúng ta không phải môn phái trong võ lâm, mà đều là đệ tử Đạo môn, đánh tới đánh lui có gì hay chứ?”
Đạo Uyên chân nhân nói: “Năm đó, ta với Thanh Vân Tử đã định một điều ước, nói tám năm sau sẽ cùng nhau đấu pháp, người thắng cuộc sẽ được tấn phong minh chủ đạo môn, hiện giờ thời hạn tám năm đã đến, cái lão rùa đen rụt cổ này vẫn không thấy đâu, ta đã mấy lần phái người lên Mao Sơn tìm, đều bị hắn tránh mặt. Ta trấn thủ Linh Lung Tháp, không tiện đi tìm hắn. Vừa lúc ngươi đại diện sư môn hành tẩu thiên hạ, ta chỉ cần đánh bại ngươi, thì cũng như đánh bại sư phụ ngươi rồi……”
Diệp Thiếu Dương vừa nghe đã choáng váng cả người, võ lâm minh chủ hay Đạo gia minh chủ gì gì đó, vẫn là luận võ đấu pháp mà thôi, thật là lắm chuyện a. Vừa muốn mở miệng, Đạo Uyên chân nhân đã khoát tay, nói: “Còn có một việc, nếu ngươi có thể đánh thắng ta, ta sẽ nói ngươi biết.”
Diệp Thiếu Dương uể oải lắc đầu: “Nói đi, đấu như thế nào, văn hay là võ đây?”
“Văn võ kết hợp đi,” Đạo Uyên chân nhân nói, “Theo quy định cũ, chúng ta đấu ba trận Bặc - Trận - Ấn, thắng hai trên ba coi như toàn thắng.”
Bặc, trận, ấn đều là học thuật truyền thống trong Đạo môn, trong đó:
-Bặc là bói toán, bao gồm cả việc giúp người ta cắt giải tình duyên.
-Trận chính là trận pháp, bác đại tinh thâm bậc nhất,
-Ấn chính là kết ấn, cấp bậc bài vị khác nhau, cách kết ấn không giống nhau, uy lực cũng khác biệt một trời một vực.
Ngoài bặc-trận-ấn, trong Đạo thuật còn có phù, y, kham tam thuật...Tuy nhiên, hai người trong Đạo môn khi thi đấu pháp thuật một cách chuyên nghiệp, hơn nữa lại có thực lực mạnh tương đương, sẽ không đấu mấy thứ đó, mà đều lựa chọn bặc, trận, ấn, phù để phân thứ hạng.
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm suy nghĩ, đáng tiếc lão già này không muốn đấu phù, bằng không mình dựa vào pháp lực của Thần Phù, phần thắng sẽ lớn hơn một chút. Nhưng đằng này...về bói toán…… Diệp Thiếu Dương chỉ có thể cười trừ mà thôi.
“Trước tiên là so tài bói toán,” Đạo Uyên chân nhân nói, “Chúng ta mỗi người lấy ra một vật, dùng một vật khác trùm lên, sau đó vận dụng linh thuật, đoán vật của đối phương là gì, ngươi thấy thế nào?”
Diệp Thiếu Dương nhún vai, chỉ nói đúng ba chữ: “Ta bỏ cuộc.”
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người tại đây đều ngây ngẩn cả người, bao gồm cả Trương Vô Sinh cùng Tiểu Bạch.
Tiểu bạch đi tới lắc lắc cánh tay Diệp Thiếu Dương, nói: “Lão đại, ngươi đã nghĩ kỹ chưa, tuy hắn lớn hơn ngươi nhiều tuổi, nhưng ngươi cũng không cần sợ hắn như thế a, tốt xấu gì cũng thử một lần xem sao.”
Diệp Thiếu Dương liếc xéo cô nàng một cái, nói: “Ngươi thì biết cái gì, ta tệ nhất là bói toán, chỉ học được mấy thứ cơ bản, lấy cái gì mà thi đấu với người ta, chỉ phí thời gian mà thôi, ta đã quyết định rồi, lần này bỏ cuộc.”
Đạo Uyên chân nhân cười, nói: “Hay là đổi thành cái khác?”
“Không cần, lẽ đời chẳng có gì tuyệt đối công bằng, ải thứ hai là gì, bắt đầu đi.”
“Đi theo ta .” Đạo Uyên chân nhân nói xong, xoay người đi về hướng ngược lại.
Mấy người Diệp Thiếu Dương đồng loạt đi theo, tới chân một tòa tháp vô cùng cũ kỹ, Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lên, tháp rất cao, càng nhìn càng thấy ngút mắt, không khỏi cho người ta một cảm giác ngập chìm trong mây.
“Nghe nói Linh Lung Bảo Tháp có tổng cộng ba mươi ba tầng, tượng trưng cho ba mươi ba tầng trời, mỗi tầng từ xưa tới nay đều giam giữ lệ quỷ đại yêu không cách nào siêu độ, có thật vậy không?” Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi, năm đó tới Long Hổ Sơn khi còn nhỏ, hắn chẳng có hứng thú nào với Linh Lung Tháp.
Đạo Uyên chân nhân nhàn nhạt nói: “Ta chỉ phụ trách thủ tháp, không đi lên trên, nên không biết.”
Diệp Thiếu Dương vốn tưởng sẽ được mời vào trong tháp tham quan, kết quả, Đạo Uyên chân nhân lại dẫn hắn tới một chiếc bàn đá, bảo Diệp Thiếu Dương ngồi xuống phía đối diện.
Mặt bàn đá có một cái bảng ngang dọc bốn đường. Đạo Uyên chân nhân ngồi xuống lúc sau, nói: “Làm một ván Cửu Cung Kỳ đi.” Nói xong, bảo Trương Vô Sinh lấy hai cái la bàn.
Trương Vô Sinh lại sai mấy tên đệ tử đi lấy, Đạo Uyên chân nhân nhận một cái, cái còn lại đưa cho Diệp Thiếu Dương. Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ cười, đưa tay nói: “Xin mời.”
Đạo Uyên chân nhân tay cầm đồng tiền, đặt vào một ô trống trong Cửu Cung, sau đó Diệp Thiếu Dương cũng lấy ra một nắm đậu đồng, đặt xuống bên cạnh.
Hai người, ngươi một lượt ta một lượt, chẳng mấy chốc đã lấp đầy các ô nhỏ trong Cửu Cung, chỉ còn lại một chỗ trống.
Đạo Uyên chân nhân nhìn bàn cờ, quan sát một hồi, đưa tay đặt sát phía dưới ô trống một đồng tiền, di về phía trước, miệng nói: "Thượng càn tam"
Diệp Thiếu Dương lập tức lấy một hạt đậu đồng chặn phía bên trái ô trống, dịch sang bên phải, nói: “Hữu đoái tứ.”
Tiểu Bạch nhíu mày nhìn hai người, tùy tay kéo tên đạo sĩ đứng bên cạnh, nào ngờ vớ ngay phải tên khôn ngoan nịnh hót Hùng Soái, hỏi: “Bọn họ đang làm gì vậy?”
Hùng Soái không hề từ chối, nhiệt tình giải thích: “Cái này gọi là Cửu Cung Kỳ, là môt trò chơi diễn luyện trận pháp trên các ô Cửu Cung, hai bên giống như đang bày trận trong thực tế, chỉ đổi thành điều khiển các quân cờ, cho dù quân cờ có dịch chuyển thế nào, trên bàn cờ vẫn luôn có một ô trống, khi nào tiêu diệt quân cờ của đối phương đủ bốn vị trí trên dưới trái phải ô trống, thì sẽ tính là thắng.”
Tiểu Bạch buột miệng nói: “Cái này có ý gì chứ.”
Hùng Soái cười nói: “Muội tử có điều không hiểu, quy tắc của Cửu Cung Kỳ nhìn thì đơn giản, nhưng thực tế khi đánh cờ lại vô cùng phức tạp, ngày càng phức tạp....Cách thức chính là hai bên sử dụng bát quái dịch số, suy đoán biến hoá của quân cờ, kết hợp dự đoán cùng phân tích....cái này có nói ngươi cũng không hiểu. Bởi nó giống như người ta đẩy tới đẩy lui, cho nên Đạo môn bọn ta coi cái này là bàn Thái Cực.”
Bên kia, Diệp Thiếu Dương cùng Đạo Uyên chân nhân kẻ tiến người lui, phấn khích hạ xuống bàn cờ đồng tiền cùng đậu đồng, nhìn qua thì đơn giản, nếu không muốn nói là buồn tẻ, cứ như thế đẩy tới đẩy lui mãi không xong.
Tuy nhiên, trên thực tế, mỗi một nước đều được suy tính một cách cặn kẽ, cẩn trọng.
Trương Vô Sinh cùng mấy tên đệ tử, đứng vây xung quanh quan sát, một đám nhìn chăm chú vào biến hoá trên bàn cờ, lẩm nhẩm tính toán theo công thức, còn lấy cả la bàn ra đối chiếu.
Sau khi đi được mấy chục nước, động tác của hai người dần chậm lại, mỗi lần trước khi đi một nước cờ, đều dùng la bàn tính toán. Sau một hồi suy đoán cặn kẽ, mới dịch chuyển quân cờ.
“Thượng Khôn lục giáp huyền.”
“Tả khảm thất đinh thiên.”
Hùng Soái nghe thấy hai người gọi tên tinh vị, liền dùng la bàn suy tính, sau đó lắc đầu cười khổ, “Đã từ tam trụ lên đến ngũ trụ, chúng ta hoàn toàn theo không kịp bọn họ.”
Mấy tên sư huynh đệ đứng cạnh hắn cũng buông la bàn xuống, tiếp tục lẩm nhẩm, chỉ còn có mỗi Trương Vô Sinh vẫn dùng la bàn tính toán, vẻ mặt ngày càng trở nên ngưng trọng, trên trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh.
“Sao lại phải dùng la bàn?” Tiểu Bạch hỏi.
“Nó tương tự như gảy bàn tính tra tư liệu, thế cờ đã đẩy đến ngũ trụ, giống như năm số mật mã, không dựa vào la bàn để suy đoán, ai mà nhớ rõ được?”
Tiểu Bạch cau mày nói: “Ai cũng có thể đoán ra, còn khó khăn cái gì nữa?”
Hùng Soái kích động, đưa tay gõ gõ đầu Tiểu Bạch, nói: “Ta nói ngươi a, cô bé ngốc……”
“Ngươi thử lặp lại lần nữa coi.” Tiểu Bạch tức giận nhìn hắn, gân máu trong con ngươi cũng nổi hết cả lên.
“Ặc……” Hùng Soái đột nhiên nhớ tới, cô nàng là xà yêu, hơn nữa còn có ít nhất ngàn năm đạo hạnh, mình vừa mới kêu là "cô bé ngốc", mạo phạm như vậy, thật sự cảm thấy có lỗi.
“Khụ khụ, ta xem ngươi là chỗ thân quen, nên nhất thời không để ý…… Hắc hắc, ta nói thật đó.”
Hùng Soái ho khan hai tiếng, tiếp tục giải thích:
“Dùng la bàn suy đoán, chỉ có thể tính được trong vòng một bước, lúc trước ta có nói, thế cờ càng về sau càng khó, bởi mỗi bước đều có thể biến hoá mấy lần, nước cờ sau sẽ được cộng thêm kết quả của nước cờ trước, ngoài ra còn phải nắm rõ quy luật tương sinh tương khắc trong Ngũ hành tứ tượng, Cửu cung bát quái , cho nên bắt đầu bằng nhất trụ, rối đến nhị trụ…… hiện tại đã lên tới ngũ trụ, ngươi nên nhớ, mỗi bước dịch chuyển, khó khăn sẽ tăng theo cấp số nhân.”
Tiểu Bạch trợn mắt há mồm, lẩm bẩm nói: “ Ta cứ nghĩ đơn giản, không ngờ bên trong lại phức tạp như vậy……”
Hùng Soái hắc hắc cười nói: “Những thứ trông càng đơn giản, thì thực tế càng phức tạp, ví như cờ vây...có đơn giản hay không? Chỉ có đen và trắng, không có bất kỳ quy tắc nào, nhưng càng đi sâu càng phức tạp, Cửu Cung Kỳ cũng như vậy.”
Lúc này, Diệp Thiếu Dương với Đạo Uyên chân nhân, mỗi người đều đã đi được vài chục nước cờ, Trương Vô Sinh cuối cùng cũng quyết định bỏ cuộc, bất đắc dĩ thu hồi la bàn, cùng đám đệ tử đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn, chỉ mong biết được rốt cuộc, hai người tổng cộng có thể đi được bao nhiêu nước cờ.
“Bảy mươi tám nước, má ôi! Sắp phá kỷ lục đến nơi rồi!” Hùng Soái kích động, không thể tin nổi.
“Kỷ lục là bao nhiêu?” Tiểu Bạch hỏi.
“97 nước.” Hùng Soái dõng dạc nói, “Các bậc thánh nhân xa xưa thì ta không biết, nhưng đương thời, có thể chơi Cửu Cung Kỳ đến 97 nước, kỷ lục chỉ ghi lại một lần duy nhất, chính là trận đấu giữa Đạo uyên tổ sư với một vị thiên sư ở Huyền Không Quan, hình như vào mười năm trước, ta cũng chỉ nghe các sư huynh nói vậy thôi.”
Tiểu Bạch vừa thấy nói sắp phá kỷ lục, lập tức hưng phấn: “Lão đại chắc chắn có thể phá kỷ lục a!”
Hùng Soái nhún vai nói: “Chuyện này không thể nào. Cửu cửu quy chân, vô cực chi thủy. Nhiều nhất cũng chỉ có 99 nước, là tận cùng trong bát quái dịch số, 99 nước này mỗi lần biến hóa, bao gồm tất cả mọi thứ trên nhân gian, nếu vượt qua nó, thì chẳng khác nào đã lĩnh hội được sự ảo diệu tinh hoa của trời đất……”
Hùng Soái đang thao thao bất tuyệt, đột nhiên một đồng tiền bay tới, đánh trúng sau gáy của hắn, bất ngờ kêu to lên một tiếng, há mồm định mắng đứa nào dám hỗn láo đánh mình, chợt vang lên một thanh âm phẫn nộ: “Ồn ào cái gì, nhiễu loạn suy nghĩ của lão đạo!”
Thì ra là Đạo Uyên chân nhân, Hùng Soái sắp buột miệng mắng chửi, đành phải nuốt vào, kính cẩn gật đầu cười trừ.
Thời gian mau chóng qua đi, hai người đã hạ tới chín mươi nước cờ, dịch số cũng từ ngũ trụ lên tới lục trụ, mỗi bước tiếp theo, đều khó tới cực điểm.
Đám người Trương Vô Sinh đứng một bên xem mà trợn mắt há mồm: thực lực của Đạo Uyên chân nhân bọn họ đều đã biết, có thể hạ hơn chín mươi nước cờ, chấn động cổ kim, nhưng Diệp Thiếu Dương là một tên tiểu tử, nếu trong thực chiến trình độ có cao một chút, sức lực có thể mạnh một chút...thì cũng dễ hiểu. Nhưng đằng này lại là Bát quái dịch số, yêu cầu phải có một thời gian dài đúc kết kinh nghiệm, thấu hiểu sâu sắc, đặc biệt thích hợp với một lão nhân như Đạo Uyên chân nhân, một người nhàn rỗi không có việc gì làm, chỉ suốt ngày suy tính, suy tính càng nhiều thì hiểu được càng nhiều.
Cho nên, một tên tiểu tử chưa đầy hai mươi tuổi như Diệp Thiếu Dương, làm sao có thể suy nghĩ sâu sắc được như vậy, có đánh chết cũng chẳng ai tin là hắn có thể thắng ván này !
Thời điểm đánh nước cờ thứ 93, Diệp Thiếu Dương mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt cả quần áo, la bàn vẫn cầm trong tay, không ngừng khảy khảy, cuối cùng cũng tính ra được lục trụ, tổng số lúc trước đã bắt đầu tăng lên, ngón tay hắn không ngừng chuyển động, tính toán tương sinh tương khắc trong Cửu cung bát quái, Ngũ hành tứ tượng, không ngừng thay đổi giá trị thặng dư……
Rốt cuộc, hắn cũng đã hạ xuống một nước.
Đạo Uyên chân nhân nhìn thoáng qua bàn cờ, lau mồ hôi, bắt đầu thôi diễn……
Tính toán ngày càng trở nên phức tạp, Đạo Uyên chân nhân sắc mặt càng ngày càng vàng vọt, cả người run lên, thỉnh thoảng lại đảo mắt, dĩ nhiên là đang cố nhớ lại số liệu đã tính trước đó.
Trương Vô Sinh gọi một tên đệ tử, bảo hắn nhanh chóng liên hệ bệnh viện gần đó, đưa cáng cứu thương lên núi chờ, ngoài ra còn lấy thêm một bình dưỡng khí……
Từ 93 nước lên đến 97 nước, năm nước cơ này, hai người phải mất nửa giờ mới đánh xong.
“Kỷ lục đã bị san bằng!” Ai đó thất thanh kêu lên từ bên ngoài, mọi người lập tức xì xào to nhỏ, không ai có thể ngờ tới, hôm nay lại được chứng kiến kỷ lục mới: bây giờ đã ngang bằng với kỷ lục 97 nước của Đạo Uyên chân nhân năm đó, mà ván cờ vẫn còn chưa đánh xong……
Nước cờ thứ 98, đến lượt Đạo Uyên chân nhân đi.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều dồn về phía ông ta - Địa tiên duy nhất còn sót lại trong Đạo môn, muốn xác lập kỷ lục mới thay thế kỷ lục năm đó, cũng chỉ ông ta mới có đủ năng lực mà thôi.
“Roẹt……” Đạo Uyên chân nhân bắt đầu khẩy la bàn tính toán.
Trong nháy mắt, tất cả đều trở nên im lặng như tờ, hồi hộp chờ đợi thời khắc mang tính lịch sử. Lúc này, Trương Vô Sinh bỗng ghé vào tai một tên đệ tử, nói hắn biết xe cứu thương cùng dưỡng khí bình đã được chuyển đến, đang chờ dưới sơn môn, bảo hắn nhanh chóng mang tất cả lên đây, trông bộ dáng run rẩy của lão nhân gia, nếu không hít dưỡng khí sợ không chịu nổi.
Rốt cuộc, Đạo Uyên chân nhân cũng buông la bàn, đưa tay run rẩy đặt một đồng tiền xuống bàn cờ, dịch chuyển một nước, sau đó cả người đờ ra, ngã gục xuống ghế đá. Trương Vô Sinh lao nhanh tới, lệnh hai tên đệ tử đến dìu ông ta, bình dưỡng khí cũng được mấy người khác đưa tới, để lão nhân gia hít vài hơi.
98 nước! Kỷ lục mới đã hình thành! Quan trọng nhất chính là, do Đạo Uyên chân nhân một tay xác lập, hơn nữa đánh bại đối thủ là đại diện Mao Sơn - Diệp Thiếu Dương. Chỉ cần nghĩ tới điều này, đám đệ tử Long Hổ Sơn đã bật dậy, hò hét hoan hô như sấm dậy, sôi nổi chúc mừng Lão tổ thắng lợi, uy danh vang trời.
(Hết chương)
Comments
Post a Comment