Chương 604

ÂM DƯƠNG LỤC HỢP TRẬN

Diệp Thiếu Dương đảo lại kiếm, dùng ba ngón tay nắm kiếm phong, đối mặt với mười mấy tên đạo sĩ, nói: “Lên đi.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt hoảng sợ...đến Trương Vô Sinh trên mặt cũng tỏ vẻ kinh hãi.

“Lão đại... thật là lợi hại a! Lão đại đánh bại bọn họ đi!” Tiểu Bạch vỗ tay, hưng phấn hét to, trong mắt cô, xem ra chỉ có bộ dáng cực ngầu của Diệp Thiếu Dương, mà không để ý đến thanh đào mộc kiếm: Đây đúng là một thanh kiếm tốt, nhất định được chế tác từ nguyên liệu thượng đẳng....tuy nhiên, đầu đuôi không thể đảo lộn. Nói cách khác, thân cây được phơi khô, sau đó được làm thành đào mộc kiếm, phần trên thân cây chỉ có thể dùng làm kiếm phong, không thể dùng làm chuôi kiếm.

Bởi thân cây hấp thu chất dinh dưỡng từ dưới lên trên, từ bên ngoài không thể nhìn thấy kết cấu bên trong cũng như hoa văn, dùng rễ cây làm chuôi kiếm mới có thể làm cho cương khí dễ dàng được truyền dẫn, thông tới kiếm phong, một khi bị lẫn lộn đầu đuôi, lúc vận cương khí, khí tức sẽ bị cản trở, dù có là thiên sư, thực lực cũng sẽ bị giảm đi ít nhiều.

Hơn nữa, hình dạng đào mộc kiếm cũng vô cùng quan trọng. Trong Đạo môn, đào mộc kiếm chỉ có ba kích cỡ: Thước hai, thước sáu, thước tám. Cho dù là lớn hay nhỏ, nhất định phải chuẩn xác, mới có thể bảo đảm cương khí truyền dẫn, để sau khi tác pháp, sẽ được chuyển hóa thành pháp lực……

Hiện giờ, Diệp Thiếu Dương không chỉ bẻ gãy mũi kiếm, còn đem đào mộc kiếm đảo ngược lại, tình huống này trong Đạo môn, không phải là chưa từng xảy ra. Từ trước đến nay, chỉ có tông sư đối phó với tân nhân, mới làm như vậy, mà đối thủ của Diệp Thiếu Dương hiện tại đều là đệ tử nội môn Long Hổ Sơn, vừa chiếm ưu thế về nhân số, vừa có trận pháp hỗ trợ.... Diệp Thiếu Dương ngang nhiên dám coi khinh bọn họ như vậy……

Trương Vô Sinh thực sự....không, phải nói là cực kỳ bực bội, tuy nhiên hắn không thể hiện ra ngoài, chỉ nhếch mép khẽ mỉm cười: “Diệp sư thúc tự tin quá a. Vậy cứ tuân theo quy củ, ngoại trừ kiếm pháp cùng thủ quyết, không được sử dụng bất kỳ pháp thuật nào…… Được rồi, xin mời Diệp sư thúc chỉ giáo.”

Bọn họ tổng cộng có mười sáu người, tám người một tổ, chia thành hai vòng, vây quanh Diệp Thiếu Dương, lao về phía hắn.

Mỗi người đều có tốc độ, tiết tấu bước chân cùng phương vị khác nhau.

Diệp Thiếu Dương tuy xem thường bọn họ, nhưng một khi cả đám cùng xông lên tấn công, hắn cũng không dám khinh suất, cẩn thận quan sát bước chân của mỗi người, dần dần đoán ra,  “Âm dương lục hợp trận” hay cái quỷ gì đó:

Nhìn qua chính là "Nhị long xuất thủy trận" kết hợp với "Tứ tượng liên hoàn trận", phía trước tám người đạp Lưỡng nghi, phía sau tám người dẫm Tứ tượng, song trận tương liên, hoá sinh âm dương, trong bát môn trừ hai vị trí thiên và địa, cũng chính là hai mắt trận được che dấu, hình thành thế bát hoang lục hợp, không đầu không đuôi, âm dương hỗ sinh……

Đối với người bình thường, trận pháp này không ngừng biến hoá theo chuyển động của cá nhân, càn khôn không ngừng đổi chỗ, căn bản không thể nào phá giải.

Tuy nhiên, Diệp Thiếu Dương đã nghĩ ra một cách phá trận cực kỳ đơn giản, đó chính là: Cùng đối phương dịch chuyển, hoà mình vào sự biến hoá của tiết tấu, nhập vào bên trong trận pháp...chỉ như vậy mới có cơ hội phá giải.

"Cảnh môn, nam phương ly cung, cư chấn tốn nhị cung sinh vượng, cư khôn, cấn nhị cung sinh cung..." Diệp Thiếu Dương vừa quan sát quy luật dịch chuyển của đối phương, vừa bấm ngón tay xác định phương vị, tự mình lẩm nhẩm tính toán , chờ đến khi Cảnh môn vừa xuất hiện, lập tức thi triển "Mao Sơn lăng không bộ", thân ảnh như mị, vọt nhanh qua đó.

Bất quá, mấy tên đạo sĩ Long Hổ Sơn lúc bày trận, đã sớm đề phòng chiêu này của hắn, trận pháp đang chuyển động lập tức dừng lại, năm người tập hợp, tay khua đào mộc kiếm, hướng những vị trí khác nhau trên người Diệp Thiếu Dương đâm tới.

Hai bên bắt đầu giao chiến hiệp thứ nhất.

Bởi không thể sử dụng đào mộc kiếm cùng thủ quyết ngoài pháp thuật, trước mắt chỉ thấy mấy tên đạo sĩ, ai nấy xuất kiếm chiêu, đối kháng Diệp Thiếu Dương.

Cơ sở của Đạo thuật, chính là thể thuật, trong đó bao gồm dùng kiếm, đao, côn, phất trần .v..v...

Diệp Thiếu Dương trở tay cầm kiếm, một lượng cương khí rất lớn từ chuôi kiếm phóng thích ra ngoài, ngưng tụ ở thân kiếm, tùy tiện xuất ra mấy chiêu, cương khí mạnh mẽ làm cho mấy người trước mặt căn bản không thể cản được, bị đánh bật về phía sau, một đám vẻ mặt hoảng sợ thất kinh.

Tuy đã sớm nghe đồn Diệp Thiếu Dương rất mạnh, nhưng chỉ khi thực sự giao thủ, mới biết được rốt cuộc, hắn mạnh tới mức nào.

“Bố trận, cùng nhau xông lên, đừng có dại mà đơn đả độc đấu với hắn!” Trương Vô Sinh đứng từ trên cao, cất giọng điều khiển.

Đám đạo sĩ phục hồi tinh thần, lập tức đứng lại ngay ngắn, dựa theo vị trí trận pháp, đồng loạt xuất kiếm. Một kiếm tập kết uy lực của trận pháp, Diệp Thiếu Dương khua kiếm phản kích, kiếm phong run rẩy, bị dao động cộng hưởng đẩy lui một bước, quay trở lại trung tâm trận pháp.

Mười sáu tên đạo sĩ vội vàng dịch chuyển, chân đạp tinh vị, tiếp tục chạy xung quanh, vòng vây càng ngày càng nhỏ.

Diệp Thiếu Dương biết, vòng càng nhỏ, tinh vị bên trong trận pháp cũng ngày càng ít di, đến khi bọn họ đều áp sát bên cạnh, thì cho dù mình có bản lĩnh thông thiên, cũng không cách nào thi triển, cho nên, nhất thiết phải nhanh chóng phá trận.

“Đỗ môn, đông nam tốn cung, chúc mộc. Đỗ môn cư tốn cung phục ngâm, cư càn cung phản ngâm, cư khôn cung nhập mộ……” ánh mắt Diệp Thiếu Dương dõi theo chuyển động bước chân của bọn họ, trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên xuất kích lần thứ hai, nhắm chuẩn một hướng công tới. Đám đạo sĩ lúc này đã khôn ra nhiều, biết bằng thực lực cá nhân, không thể đánh lại hắn, nên tập hợp lại với nhau, vận dụng sức mạnh của trận pháp, tiếp tục bức lui Diệp Thiếu Dương.

Trong vòng mấy phút đồng hồ, Diệp Thiếu Dương liên tục xuất kích, tấn công nhiều vị trí khác nhau, nhưng tất cả đều thất bại.

Bên ngoài trận pháp, Trương Vô Sinh vuốt râu cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý, dường như thấy được Diệp Thiếu Dương không có cách nào phá trận, bộ dáng chật vật, sắp sửa bị bắt đến nơi.

Diệp Thiếu Dương mắt thấy mấy tên đạo sĩ kia, cách mình ngày càng gần, một đám vẻ mặt mỉa mai châm biếm nhìn mình, lè lưỡi vạch mắt, thậm chí có tên còn mở miệng khiêu khích. Diệp Thiếu Dương dù cố nén giận trong lòng, nhưng cũng vô dụng, nếu thật sự bị bọn người này bắt, thà đâm đầu tự tử còn hơn.

“Diệp sư thúc, cứ như con rùa rụt cổ vậy sao.” Trương Vô Sinh từ xa, hướng về phía hắn kêu réo, cố ý hạ nhục đồng thời nhiễu loạn tâm trí hắn. " Âm dương lục hợp trận" này của ta, đã luyện tập mấy năm nay, một khi vây kín, sẽ không có bất kỳ sơ hở nào... tình huống như vậy, nếu không sử dụng đại pháp thuật, tuyệt đối không có cách nào thoát đâu.”

“Trên đời này, không có gì là hoàn hảo.” Diệp Thiếu Dương tiếp tục quan sát những tên đạo sĩ trước mặt, tiếp tục nói. “Dù trận pháp này của ngươi có hoàn mỹ tới đâu, ta chắc chắn sẽ có cách phá giải.”

Trương Vô Sinh cười một cách điềm nhiên, không nhiều lời đáp trả, chỉ nghĩ thầm: ngươi còn đòi thi thố trổ tài ở đây à, cho ngươi bậc thang ngươi không xuống, đợi lát nữa ta bắt được ngươi, nhất định sẽ phải hạ nhục ngươi một phen cho bõ tức, nhân tiện chà đạp Mao Sơn phái của ngươi....trong đầu Trương Vô Sinh lúc này đã tưởng tượng ra kết cấu màn kịch cùng với lời thoại……

Đối mặt những lời khiêu khích xung quanh, Diệp Thiếu Dương đều coi như không nghe thấy, mắt thấy vòng tròn cách mình ngày càng nhỏ, dường như đã sắp không còn chỗ cựa quậy, hắn vừa quan sát, vừa suy tính phương pháp phá trận.

Sau một hồi tính toán kỹ lương, hắn nhận ra: trận pháp trước mắt ẩn chứa hai mắt trận, âm dương phản cực, hỗ tương dung hợp, đích thực vô cùng huyền bí, có thể che dấu toàn bộ sơ hở, nếu đanh nhau thực sự, có thể sử dụng các loại pháp thuật cùng pháp khí, tất nhiên sẽ dễ dàng phá trận, nhưng trước mắt cái gì cũng không cho dùng, thực không còn bất kỳ hy vọng nào phá giả trận pháp.


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 629

Chương 628

Chương 607-608