Chương 605

ĐÁNH CƯỢC VẬN MỆNH

Tuy đối phương hạn chế, không cho thi triển pháp thuật, đúng là hành vi gian manh xảo trá, nhưng nếu bản thân không tuân theo, thực cũng chẳng có gì đáng tuyên dương.

Diệp Thiếu Dương phải thừa nhận, theo tình huống trước mắt, xem ra trận pháp này rất hoàn hảo……

Chẳng lẽ, thực sự không có cách nào phá giải?

Hoàn hảo…… trận pháp hoàn hảo…… Diệp Thiếu Dương cau mày, vắt óc suy nghĩ, đột nhiên khựng lại, trong giây lát, hắn đã nghĩ ra cái gì đó, đầu óc đang mờ mịt bỗng như có ánh đèn soi sáng, suy nghĩ bế tắc đã được thông suốt.

Giờ đây, vòng vây đã thu nhỏ, chỉ còn cách hắn chưa đầy ba mét, đám đạo sĩ nhìn Diệp Thiếu Dương đắc ý cười, chờ xem hắn bị mất mặt ra sao, đối với bọn họ, xem ra kết cục đã được định đoạt.

Tiểu Bạch đứng từ xa, hai tay nắm chặt, trong lòng vô cùng khẩn trương, tuy biết đây chỉ là luận võ, Diệp Thiếu Dương sẽ không nguy hiểm tính mạng, nhưng cô biết, với tính cách của Diệp Thiếu Dương, trận chiến này nhất định phải thắng, cô cũng tin rằng, Diệp Thiếu Dương chắc chắn sẽ có cách phá giải trận pháp.

Đối mặt đám người cười nhạo vây quanh, Diệp Thiếu Dương đột nhiên lao lên, tùy tiện tấn công một hướng bất kỳ, đối phương cũng lập tức chuyển thế phòng thủ, hy vọng đẩy lui Diệp Thiếu Dương.
Trương Vô Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương đột nhiên chuyển động, còn tưởng rằng hắn nghĩ ra biện pháp gì hay ho, thì ra cũng chỉ như chó cùng dứt dậu mà thôi... đáng tiếc, chẳng còn bất kỳ ý nghĩa nào nữa rồi.

Quả nhiên, sức mạnh cường đại của trận pháp, đã một lần nữa đẩy lui Diệp Thiếu Dương, tuy nhiên hắn không dừng lại, mà tiếp tục công kích một hướng khác.

“Diệp tổ sư, có mệt hay không a?!.” một tên đạo sĩ đối diện bất đắc dĩ hỏi, cho rằng Diệp Thiếu Dương lặp lại chiêu cũ, lập tức cùng mấy người xung quanh tập hợp phản kích, sức mạnh khủng bố của trận pháp, xuyên thấu qua kiếm phong của bọn họ, điên cuồng phóng về phía Diệp Thiếu Dương, hòng bức lui hắn thêm một lần, khiến hắn trở tay không kịp.

Tuy nhiên, không giống như trước đó, lần này Diệp Thiếu Dương căn bản không hề đối kháng, đúng lúc mười mấy cây đào mộc kiếm đâm về phía mình, hắn lại đưa chân dịch qua một bên, xoay người sang hướng khác, bên kia có vài tên vốn dĩ đang xem náo nhiệt, vừa thấy Diệp Thiếu Dương vọt tới, lập tức tổ chức phòng thủ, kết quả Diệp Thiếu Dương lại một lần nữa rời đi, chuyển hướng tấn công sang phía khác.

Sau vài lần điệu hổ ly sơn, mười sáu con người bị hắn điều động liên tục, hết chỗ này đến chỗ kia.

Đạo gia có một câu nói: 

"Bất động như chung, bị động tiết phong."
(Ý nói: không nên dịch chuyển liên tục, bị động sẽ lộ ra yếu điểm)

Một khi bọn họ rơi vào thế bị động, trận pháp tất nhiên sẽ xuất hiện sơ hở. Nếu vậy, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn có thể dựa vào ưu thế tốc độ cực nhanh, vô hiệu hoá chiêu thức của đối phương, tiếp đó triển khai phản kích, nhất cử phá trận.

“Diệp sư thúc, ngươi làm như thế không được đâu, nhưng dù sao cũng có thể thử.” Trương Vô Sinh nhận ra điều này, bình tĩnh nói.

Âm dương lục hợp trận, chính là hai trận pháp tương sinh lẫn nhau. Nếu Diệp Thiếu Dương lợi dụng chiêu thức này, đánh bại vòng trận thứ nhất, bất quá cũng chỉ đánh được tám người, phía sau còn có tám người tạo thành một trận pháp khác, sẽ lập tức bổ sung vào chỗ trống, tiếp tục
vây bức, đám người của trận pháp thứ nhất sẽ tận dụng thời gian chấn chỉnh đội ngũ, dịch chuyển theo tinh vị, kết thành trận pháp một lần nữa.

Chính vì có công năng này, Trương Vô Sinh mới dám huênh hoang khoác lác, nói " Âm dương lục hợp trận" này không có khuyết điểm.

Sau khi quan sát những hành động của Diệp Thiếu Dương, Trương Vô Sinh vẫn hoàn toàn không thể hiểu được: Sau khi hắn đột phá vòng vây thứ nhất , không xông tới liều mạng với đám người ở vòng vây thứ hai, mà lại rút vào bên trong trận pháp, đứng giữa hai người, sau đó vận toàn lực, một chiêu đánh bay người phía sau mình ra ngoài, thay thế vị trí người này, dựa theo quy luật dịch chuyển đã quan sát được trước đó, hành động y hệt những người còn lại , tiến về phía trước.

Đối mặt với tình huống phát sinh bất ngờ này, đám đạo sĩ còn lại kinh ngạc đến ngây người, không biết phải làm sao bây giờ:

Mục  đích bày trận vốn để vây khốn Diệp Thiếu Dương, vừa thủ vừa công, thắt chặt vòng vây không cho hắn cựa quậy, không đánh mà bại...ai ngờ kết quả lại thành: đối thủ dung nhập vào trong trận pháp của mình, mục tiêu đã mất, biết đánh sao đây?

Cách phá trận kỳ quái này hoàn toàn là do Diệp Thiếu Dương nghĩ ra: Nếu trận pháp hoàn hảo, không thể nào giải được, thì phương pháp duy nhất đột phá chính là: Trở thành một phần của trận pháp. Cứ như vậy, đối phương sẽ không thể đánh, bởi mục đích hình thành trận pháp là để vây khốn đối thủ, hiện tại đối thủ lại biến thành đồng đội, trận pháp còn có ý nghĩa gì đâu?

“Vèo……” trong lúc ai nấy đều tập trung toàn lực vào trận pháp, thì đột nhiên Diệp Thiếu Dương ra tay, đánh bay tên đạo sĩ ở phía trước ra ngoài, sau đó chân đạp Khôi tinh, chiếm lấy vị trí của đối phương, rồi một lần nữa, nhẹ nhàng đánh bay một người phía trước.

Môt đám đạo sĩ trợn tròn mắt, lúc này mới chợt hiểu ra, Diệp Thiếu Dương lao lực dương đông kích tây, không phải vì muốn đánh sâu vào trận pháp, mà chỉ như bước đệm, tiến vào trong trận, thay thế đối phương. Tình huống hiện tại, nếu bọn họ muốn vây công Diệp Thiếu Dương, chỉ có thể từ bỏ vị trí của mình, cùng xông lên, cứ như vậy trận pháp sẽ tự sụp đổ... nhưng nếu không tiến công, từng người một sẽ bị Diệp Thiếu Dương đánh bại.

Trương Vô Sinh thấy vậy, sắc mặt bất ngờ trở nên tái nhợt, việc đã đến nước này, đành phải làm liều, vì thế ra lệnh cho đệ tử từ bỏ vị trí trong trận pháp, đồng loạt xông lên công kích Diệp Thiếu Dương.

Một mình giữa vòng vây, Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt cười, tay trái nâng lên, tạo thành thủ quyết để phòng ngự, tay phải nắm mũi kiếm, mặc kệ là một hay mười thanh kiếm cùng lúc tấn công, gặp chiêu nào là phá chiêu đó, ứng phó tuỳ theo hoàn cảnh, không ngừng đánh bật đối thủ ra ngoài....Một đám mặt mày xám ngoét, ngã ngồi dưới đất cách đó không xa, nhăn nhó khổ sở, nhìn đồng môn từng người một bị đánh bay vèo vèo.

“Diệp sư thúc!” Thấy đệ tử liên tục bị đánh bại, Trương Vô Sinh kêu lên một tiếng, rồi xông tới chỗ Diệp Thiếu Dương, hai tay vươn ra, định bổ vào hai bên huyệt Thái Dương của hắn.

“Không cần đánh nhiều, chỉ một chiêu này thôi sẽ quyết định thắng bại.”

Mặc dù hai tay Trương Vô Sinh còn chưa tới, Diệp Thiếu Dương đã cảm giác được một luồng cương khí mạnh mẽ ập vào mặt, làm cho hai má nóng lên, mở to mắt nhìn kỹ, hai bàn tay của Trương Vô Sinh trông thì bình thường, nhưng lại ẩn chứa vô số biến hóa trong đó.

Bát hoang lục hợp càn khôn chưởng! Một khi hắn đánh ra được một chiêu, kế tiếp sẽ là liên tục không ngừng.

Diệp Thiếu Dương chỉ đơn giản đứng bất động, đem toàn thân cương khí rót nhập vào trong đào mộc kiếm, lai như điên về phía Trương Vô Sinh, đưa tay lên cao, từ đỉnh đầu hắn chém xuống.

Môt chiêu này, đã rõ ràng ý tứ: Ta phòng không được tuyệt chiêu của ngươi, cho nên dứt khoát không phòng nữa, mà lấy công chế thủ, ngươi nếu dám bổ vào huyệt Thái Dương của ta, ta sẽ lập tức chém xuống đầu ngươi, cùng lắm là cả hai đều thương vong.

Trương Vô Sinh thấy vậy, lập tức hiểu được ý đồ của hắn, lạnh lùng cười, để xem ai sẽ là người trụ được tới cùng, vì thế cũng không thu chiêu, tiếp tục xông đến, hai tay vươn dài, nhằm hai huyệt Thái Dương của  Diệp Thiếu Dương mà đánh tới.

Diệp Thiếu Dương coi như không thấy, cầm chắc đào mộc kiếm trong tay, không chút do dự, chém vào gáy của Trương Vô Sinh.

Cho đến giờ phút này, hai bên đã chẳng còn quan tâm đến kỹ xảo hay chiến thuật gì nữa, hơn nhau chỉ ở một chút: Dũng khí.

Ai sợ chết, đình chỉ công kích, thì sẽ bị thua. 

Nếu kiên trì đến cùng, kết cục chỉ có lưỡng bại câu thương……

Cuộc chiến giữa hai người mới chỉ bắt đầu, đã bị đẩy tới bước này, thật đúng là đánh cược vận mệnh.


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 629

Chương 628

Chương 607-608