Chương 612
THU HOẠCH NGOÀI Ý MUỐN
“Hiện tại thì vô dụng, nhưng tương lai nhất định sẽ hữu dụng.” Ánh mắt Đạo Uyên chân nhân đưa về phía hai người, nói: “Các người có biết vào Thái Âm Sơn như thế nào không?”
Hai người ngẩn ra, đều lắc đầu. Thái Âm Sơn là một nơi đáng sợ tồn tại ở Quỷ Vực, bao năm qua, Âm Ty cũng chỉ biết nó tồn tại ở bờ phía bắc Ấm Thuỷ Hà, nhưng nơi đó đất đai rộng lớn, không gian vô hạn, bao nhiêu lần xuất chinh, đều không tìm được lối vào thực sự của Thái Âm Sơn.
Cho nên, khi Diệp Thiếu Dương nhìn thấy đồ án Đạo Phong viết lên mặt trên lá gói bánh chưng, gửi cho Lão Quách, nên mới nghĩ đó là bản đồ, tuy nhiên một chút manh mối cũng không có, vô pháp tham chiếu, cho nên vẫn luôn giữ bên người, coi như vật vô dụng. Bất quá Diệp Thiếu Dương cũng không hiểu sao giờ đây Đạo Uyên chân nhân lại nhắc tới Thái Âm Sơn, là có mục đích gì.
Dưa Dưa nghe thấy bọn họ đối thoại, cũng thò cái đầu từ trong tượng sứ ra, nói: “Ta tung hoành ở Thái Âm Sơn, nghe nói nơi đó được chia ra làm sơn nội với sơn ngoại, bọn ta đều ở sơn ngoại, xem ra cũng giống như thành lũy, chưa từng có người biết Thái Âm Sơn thực sự nằm ở đâu.”
Đạo Uyên chân nhân gật đầu, nói tiếp: “Khi ta mở cổ thư trong tháp ra xem, phát hiện một quyển ‘ Sổ tay Thiên sư ’, trong đó có một câu như vậy: Đắc Tiên Thiên, thấu Ngũ Khí, khai Địa Đồ, Thái Âm nhập.
Ta tự ngẫm hồi lâu, cảm thấy những lời này có ý là: Trước tiên phải nắm được nguyên lý thôi diễn của Tiên Thiên Bát Quái, sau đó gom đủ năm loại đồ vật, mở ra bản đồ, thì có thể tìm được lối vào Thái Âm Sơn.
Hiện tại, Diệp sư đệ đã học được Tiên Thiên Bát Quái, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm thì không cần phải nói, là bảo vật của Mao Sơn các người, nay lại vừa khéo có được Tùng Văn Cổ Định Kiếm…… Đúng là cơ duyên, ngươi, có lẽ chính là người có thể tiến vào Thái Âm Sơn!”
Diệp Thiếu Dương ngây ngốc nhìn ông ta, nói: “Không phải a sư huynh, ngươi nói vậy có căn cứ gì hay không, làm sao ngươi biết được hai thanh kiếm này chính là Ngũ Khí, ba thứ kia là gì?”
“Ngũ Khí có năm vật, quá phân nửa có quan hệ với Ngũ hành, ngươi cẩn thận ngẫm lại mà xem, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, thuộc tính Thuỷ, Tùng Văn Cổ Định Kiếm, thuộc tính Mộc, còn lại ba pháp khí kia, trong sách không nói, ta cũng không biết là cái gì, nhưng khẳng định ứng với Hoả, Thổ, Kim, sau này ngươi lưu ý một chút là được.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong hắn về hai thanh kiếm phân tích, thật đúng là có chuyện như vậy, bất quá thiên hạ pháp khí nhiều như vậy, còn lại tam kiện pháp khí là cái gì, thật đúng là khó mà nói.
“Sau khi gom đủ năm pháp khí, thì phải làm sao?”
“Không biết, nhưng ta đoán, có lẽ bên trong mỗi pháp khí, đều có chút manh mối……cái này không thể đoán được, vấn đề này, chờ ngươi gom đủ năm pháp khí rồi hẵng bàn. Ta giao Tùng Văn Cổ Định Kiếm cho ngươi. Ngươi không muốn cũng không được, trước khi ta chết cũng muốn nhìn một chút xem Thái Âm Sơn nó như thế nào…… Diệp sư đệ, đây là sứ mệnh của ngươi đó!”
Hai chữ sứ mệnh này, làm cho Diệp Thiếu Dương cảm thấy lòng trầm xuống, xua xua tay, nói: “Cái gì sứ mệnh với không sứ mệnh, ta chẳng có hứng thú gì với Thái Âm Sơn cả.”
Đạo Uyên chân nhân hỏi dồn: “Nếu vận mệnh lựa chọn ngươi thì sao?”
“Vận mệnh…… là cái gì hả, sao lại muốn chọn ta?”
Đạo Uyên chân nhân khá bực mình, cả giận nói: “Trùng hợp, cứ cho là trùng hợp đi, nếu ngươi tìm được lối vào Thái Âm Sơn, ngươi có nói ngươi không muốn vào đó hay không?!”
Diệp Thiếu Dương gãi đầu, câu trả lời của hắn khiến chính khí tuôn trào của Đạo Uyên chân nhân bị dập vùi, ngập ngừng nói: “Ta không muốn, vào đó sẽ chết, ta vẫn chưa cưới lão bà mà.”(😂)
Đạo Uyên chân nhân thực sự nổi giận, một lãi nhân dáng vẻ tiên phong đạo cốt, cũng bị hắn chọc tới mức hét ầm lên, nhìn thẳng vào mặt hắn, quát: “Sứ mệnh quan trọng, hay là cưới lão bà quan trọng hả?!”
“Cưới lão bà quan trọng,” Diệp Thiếu Dương chẳng cần suy nghĩ, “Nếu thực phải hy sinh, ta cũng muốn cưới lão bà cái đã, cùng nhau sống mấy ngày hạnh phúc, bằng không chẳng phải là chết vẫn còn ấm ức sao? Hơn nữa, người khác đều có thể cưới lão bà, ta cũng không phải thái giám, sao có thể cấm ta không được cưới?”
Hắn vốn chỉ thuận miệng nói vậy, ai ngờ Đạo Uyên chân nhân nghe xong, phản ứng kịch liệt, phong phạm tiên nhân bay biến đi đâu hết, giận dữ hét thẳng vào mặt Diệp Thiếu Dương: “Lão tử cũng không phải thái giám, nhưng cũng độc thân (FA😂) mấy chục năm nay, đến giờ còn chưa có lão bà đây này!” Hai mắt long lanh, mơ hồ hiện ra vẻ bi phẫn.
Diệp Thiếu Dương ngẩn người, lập tức dùng ánh mắt đồng cảm nhìn lại, phủi phủi tay nói: “Chuyện đó, không phải ta muốn kích động huynh……”
Đạo Uyên chân nhân đau khổ phất phất tay, “Không nói chuyện này nữa, quay lại đề tài ban nãy, ta đem Tùng Văn Cổ Định Kiếm này tặng cho ngươi, mặt khác, yêu phó kia của ngươi, ta cũng giao trả.”
Nói xong đứng dậy, lấy từ tủ đầu giường một cái đèn pin, đi về phía cánh cửa gỗ, đưa tay đẩy ra, phía sau là bậc thang đi thoing lên lầu hai.
Đạo Uyên chân nhân dùng đèn pin chiếu sáng. Đám người Diệp Thiếu Dương theo sát phía sau, đi lên lầu hai, phát hiện bố cục tần lầu này không hoàn toàn giống như lầu dưới: trung gian là một phòng nhỏ hình bát giác, ngay trên mặt đất, dùng chu sa vẽ một bức Thái Cực Song Ngư Đồ thật lớn.
Trên dưới trái phải bức đồ có tám đạo phù văn, bên trên mỗi đạo đều dán một tấm linh phù màu tím, mặt trên được vẽ đạo văn khác nhau: Đều có ba đường kẻ ngang, hư hư thực thực, vừa dài vừa ngắn, ứng với tám mặt trên tường cổng vòm bằng gỗ.
Diệp Thiếu Dương biết, đây là một cái “Bát cực luân chuyển trận”, nhìn qua thì rất đơn giản, công năng thực tế cũng chẳng có gì, chính là để phong bế tám cánh cửa kia, nhưng loại thuần phong ấn trận pháp này, càng ít thì hiệu quả lại càng mạnh.
“Mỗi một gian phòng ở đây, đều có giam quỷ yêu tà linh các loại sao?” Diệp Thiếu Dương nhìn quanh tứ phía, hỏi.
“Có cái giam, có cái không. Một số tà vật bị giam bấy lâu, hàng ngày đều nghe ta diễn đọc Đạo kinh, dần dần buông bỏ chấp niệm, nguyện ý siêu độ, ta liền tiễn bọn chúng đi, cũng có một số thà chết cũng không chịu siêu độ, đành phải giam lại thật kỹ, trên lầu còn có rất nhiều nơi bị phong ấn như vậy.”
Vừa nói, Đạo Uyên chân nhân vừa đi tới trước một cánh cửa, viết một đạo phù, dán lên trên cửa, miệng niệm chú ngữ, cửa lập tức hé mở, một bóng người từ bên trong vụt ra, liền hóa thành một cỗ lực lượng cường đại, lao về phía Đạo Uyên chân nhân.
“Thiên địa vô cực, càn khôn tá pháp!”
Trương Vô Sinh miệng niệm chú ngữ, dùng Ngọc Thanh Phất Trần trong tay quét ngang một đường, chặn lại trước mặt Đạo Uyên chân nhân.
“Bùm” một tiếng, Trương Vô Sinh cùng thân ảnh kia đều bị bức lui về phía sau mấy mét.
Thân ảnh nọ còn muốn chuyển động, Tiểu Bạch liếc mắt một cái đã nhận ra đối phương, hét lớn: “Ca ca không được làm vậy, là bọn họ thả huynh ra đó!”
“Tiểu Bạch!” Thân ảnh nọ thoáng hiện lên, đột nhiên đứng lại, nhìn về phía Tiểu Bạch, hai mắt sáng ngời, “Thật là muội sao!”
Ngay sau đó, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn sang bên cạnh, lập tức cau mày, nói với Tiểu Bạch: “Sao muội lại ở cùng mấy tên lỗ mũi trâu này hả, muội đã đồng ý với bọn họ điều kiện gì, để thả ta ra?”
Tiểu Bạch nói: “Chẳng có gì hết, ca ca, đây là chủ nhân của chúng ta, Mao Sơn Thiên sư - Diệp Thiếu Dương, muội đã nhận chủ, liền dẫn người tới đây cứu huynh. Lão đại, đây là ca ca của ta - Tiểu Thanh!”
Tiểu Thanh thoáng ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Diệp Thiếu Dương. Diệp Thiếu Dương cũng nhân cơ hội này quan sát hắn thật kỹ...
(Hết chương)
Comments
Post a Comment