Chương 616

ĐỊA PHỦ PHONG QUAN

“Ai đó!” Tiểu Thanh đang đứng bên cạnh Diệp Thiếu Dương lập tức vọt qua, Diệp Thiếu Dương đưa tay ngăn hắn lại, nhìn chằm chằm vào thân ảnh cao lớn đối diện, thò tay vào ba lô lấy ra một xấp hoàng phiếu, ném ra ngoài.

Hoàng phiếu vừa rơi xuống đã bị một luồng âm phong thổi bay, cuốn bay lên cao, rồi tập trung lại trong tay hắc ảnh trước mặt.

Hắc ảnh lướt lên hai bước, bóng người hiện ra, là một nam tử mặc áo bào màu đỏ, râu quai nón, phía dưới hốc mắt miêu một vệt sáng màu đỏ, tướng mạo vô cùng uy nghiêm, hướng Diệp Thiếu Dương chắp tay, cười cười nói: “Đa tạ Diệp thiên sư ban thưởng.”

Diệp Thiếu Dương cũng chắp tay nói: “Làm phiền quỷ sử đại nhân.”
Người đứng trước mặt Diệp Thiếu Dương đúng là một trong Ngự tiền tứ đại quỷ sử của Phong Đô đại điện: Hồng y quỷ sử. 

Phong Đô đại điện có tứ đại quỷ sử, bao gồm: Hồng y, Hắc y, Bạch y, Thanh y. Vì chấp hành mệnh lệnh khác nhau, nên quần áo quỷ sử cũng khác nhau. Ví dụ như tuyên bố chiến tranh hay tróc nã tội phạm quan trọng, sẽ phái hắc y quỷ đi thông truyền, bởi vì hắc y tượng trưng nghiêm túc, có cảm giác luật pháp nghiêm minh;

Nếu thông báo tin tức có liên quan đến chết chóc, sẽ phái Bạch y quỷ sử đi , tượng trưng cho tang lễ. Tuyên bố bổ nhiệm hay lên chức, thì dùng Hồng y quỷ sử, biểu thị sự vui mừng.

Còn lại Thanh y quỷ sử, sự tồn tại gần như chỉ có trong truyền thuyết, bởi rất hiếm khi lộ diện, chỉ tuyên bố những việc lớn cực kỳ quan trọng.

Quỷ sử tuy chỉ là chân sai vặt của Phong Đô đại đế, quan chức không lớn, nhưng rất có thực quyền, dù có là quan lại lớn nhỏ dưới âm phủ hay pháp sư dương gian, cũng đều phải nể hắn vài phần, vì thế khi Diệp Thiếu Dương nhận ra là hắn tới, biết có chuyện mừng, đã nhanh tay rải tiền ban thưởng, làm người báo tin thêm phần hoan hỉ.

Hàn huyên dăm ba câu, Diệp Thiếu Dương hỏi: “Không biết quỷ sử đại nhân tìm ta có việc gì?”

Hồng y quỷ sử cười nói: “Hắc hắc, Diệp thiên sư sai rồi, bổn sử lần này tới đây, thực ra... không phải tìm ngươi.” Ánh mắt lướt qua vai Diệp Thiếu Dương, hướng về phía Tiểu Thanh Tiểu Bạch đằng sau hắn, ra vẻ thân thiết nói: “Nhị vị có nhận ra ta không?”

Tiểu Thanh nhìn hắn một cái, gật đầu nói: “Nhận ra, chẳng phải năm đó ngươi cùng Ngưu tướng quân và Vương đại nhân, sắc phong linh vị Âm Thần cho chúng ta sao?”

“Đúng là bổn sử. Lần này, vẫn là ta tới.”

Hồng y quỷ sử lấy từ trong tay áo ra một cuộn sắc chỉ màu đỏ, hai tay mở ra, sẵn sàng tư thế, hắng giọng đọc dõng dạc:

"Phụng Đại Đế dụ lệnh, đặc lai sắc phong hai vị yêu phó dưới trướng thiên sư Diệp Thiếu Dương, Thanh - Bạch hai vị Âm thần làm Chính phó đề hạt sử ở Ty Oan Tình, tuân theo ngự chỉ, xin nhanh chóng tới bản bộ phục mệnh, không được chậm trễ…… Hai vị, xin được chúc mừng!"

Hai người Tiểu Thanh Tiểu Bạch đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt sửng sốt.
“Thế là ý gì, bảo chúng ta đi âm ty làm quan a?” Tiểu Thanh hỏi.

Hồng y quỷ sử nói: “Không sai, làm Đề hạt sử ở Ty Oan tình, là lục phẩm quỷ giai, chúc mừng hai vị.” Quay mặt sang Diệp Thiếu Dương nói, “Cũng xin chúc mừng Diệp thiên sư, hai vị yêu phó của ngươi đều được phong quan, thật là đáng mừng a.”

Diệp Thiếu Dương cau mày nhìn hắn, hỏi: “Hai người bọn họ chưa từng làm qua chuyện gì cho Âm ty, sao lại đột nhiên được phong quan, xem ra không hợp đạo lý a?”

“Cái này để sau hẵng nói, tất cả cũng chỉ vì Diệp thiên sư ngươi mà thôi.” Hồng y quỷ sử giải thích nói, “Hiện giờ Âm ty vì một nguyên nhân nào đó, đang rất cần dùng người, cho nên bề trên đã lên tiếng, mong mọi người có thể phối hợp, đoàn kết lực lượng, vì Âm ty lập công, hai người bọn hắn là xà yêu ngàn năm, tu vi thâm hậu, tuy chưa làm qua chuyện gì cho Âm ty, nhưng vì là yêu phó của Diệp thiên sư, nên bề trên căn cứ vào nhân phẩm của ngươi, cũng yên tâm giao phó.”

“Ta có nhân phẩm tốt đến mức đó cơ à……” Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, nói với Hồng y quỷ sử, “Chỉ mong các ngươi không phải thương hại ta mới nói vậy a .”

Hồng y quỷ sử cười cười, quay sang hai người Tiểu Thanh, nói: “Nhị vị đề hạt sử, theo ta xuống phục mệnh thôi?”

“Ta không đi.”

“Ta cũng không đi.”

Tiểu Thanh Tiểu Bạch trả lời dứt khoát.

Hồng y quỷ sử ngây người, chuyện tốt như vậy, nếu đổi thành các quỷ yêu khác, đảm bảo đã dập vỡ đầu cảm tạ, còn hai cái tên này, chức quan lục phẩm cũng chẳng thèm?...

Tiểu Thanh nhìn thoáng qua Diệp Thiếu Dương, ngạo nghễ nói: “Trên trời dưới đất, ta chỉ có mình hắn là chủ nhân, quan chức gì đó của các ngươi, ta không ham, có cho ta làm Diêm Vương, ta cũng không đi.”
Tiểu Bạch gật đầu lia lịa, nói: “Đúng vậy... ông chú, ngươi quay về nói cho ông chủ ngươi biết, chúng ta chỉ muốn theo lão đại hàng yêu trừ ma, không đi nơi nào hết, đừng có nghĩ tới việc ép buộc chúng ta nha.”

Hồng y quỷ sử lập tức cảm thấy thực xấu hổ, tỏ vẻ khó xử, trông thái độ kiên định của hai người này, sợ là dọa cũng không doạ được, đành phải quay sang Diệp Thiếu Dương xin giúp đỡ, chắp tay nói: “Diệp thiên sư, thế này không được a, ngươi là chủ nhân của bọn họ, xin hay  giúp ta khuyên nhủ họ vài câu.”

Tuy mình trên danh nghĩa là chủ nhân, nhưng từ trước tới nay, Diệp Thiếu Dương không nghĩ sẽ can thiệp lựa chọn của người khác, bất quá tình huống này hơi đặc biệt, nghĩ một hồi, quay đầu nhìn hai anh em Tiểu Thanh, nói: “Đại đế ban pháp chỉ, không thể cãi lời, đây là thứ nhất, thứ hai, các ngươi đi âm ty làm quan, kiến công lập nghiệp, dần dần sẽ quen , tiền đồ vô lượng……”

Tiểu Thanh lắc đầu nói: “Chỉ cần đi theo ngươi là đủ rồi....không cần quan chức kia của hắn.”

“Hả……” Diệp Thiếu Dương nghe xong lời này, trong lòng vô cùng hài lòng mãn nguyện, tuy nhiên vẫn muốn thuyết phục hai người, vì thế tiến tới một bước, nhỏ giọng nói, “Là thế này, các ngươi cứ xuống đó trước, thay ta chiếm vị thế ở Âm ty, tương lai ta có chuyện gì muốn Âm ty hỗ trợ, các ngươi cũng có thể ra mặt, cái này với ta cũng có lợi a.”

Tiểu Thanh nghe mấy lời này, tỏ vẻ do dự, nói: “Nếu ngươi bảo chúng ta đi, chúng ta sẽ đi, nhưng nếu như vậy, một khi ngươi gặp nguy hiểm, chẳng phải sẽ không có ai giúp ngươi sao?”

Vừa dứt lời, Dưa Dưa từ đai lưng chui ra, nói: “Lão Tứ, ngươi nói cái gì hả, ta không phải là người sao?”

Sau khi Tiểu Thanh nhận chủ, thứ tự quỷ phó với yêu phó được phân chia cấp bậc địa vị như sau: 

Dưa Dưa nhập môn sớm nhất, là lão đại, nhưng vì gọi Diệp Thiếu Dương là lão đại, nên hắn được kêu là lão Nhị, Quả Cam là lão Tam, theo thứ tự thì Tiểu Thanh đứng sau Tiểu Bạch, nhưng dù sao hắn cũng là ca ca của Tiểu Bạch, nên để hắn làm lão Tứ, Tiểu Bạch là lão Ngũ.

Còn người đẹp Hà Cơ kia tuy nhận chủ rất sớm, nhưng do cô ta không có ở đây, không thể có ý kiến gì, vì thế bị đẩy xuống làm lão Lục…… Tương lai có thêm người mới, cứ theo thứ tự này mà sắp xếp. Đối với mấy cái thứ tự này nọ của bọn họ, Diệp Thiếu Dương cũng không muốn can thiệp, cứ để bọn họ tự phân chia .

Tiểu Thanh thấy Dưa Dưa nói vậy, trả lời: “Ngươi vốn dĩ không phải người mà!”

“Láo toét, ngươi dám ngang nhiên mắng lão…… Nhị ca à!”

“Ai mắng ngươi!” Tiểu Thanh tỏ vẻ oan ức.

Diệp Thiếu Dương thấy vậy liền túm lấy Dưa Dưa nhét vào ba lô, quay sang nói với Tiểu Thanh: “Từ nay ngươi xuống đó làm quan, vì ta làm cho thật tốt, nếu ta thực sự có chuyện gì không giải quyết được, có thể sẽ triệu hoán các ngươi lên, thế không phải là một công đôi việc sao?”
Tiểu Thanh cau mày nói: “Lúc ngươi cần hỗ trợ, ta còn có thể lên được sao?”

Diệp Thiếu Dương quay đầu, nhìn Hồng y quỷ sử.


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 629

Chương 628

Chương 607-608