Chương 635
TRIỂN KHAI ĐIỀU TRA
Quỷ hồn nghe xong những lời này, ánh mắt lộ vẻ bi thương, nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh, không có bất kỳ biểu hiện gì.
“Ngươi…… có muốn nói gì không?” Diệp Thiếu Dương hỏi.
Quỷ hồn nhìn hắn, không chút phản ứng.
Diệp Thiếu Dương nghĩ một lát, nói: "Phải chăng ngươi có gì khó nói? Bằng không hai ta trao đổi một chút, ngươi trả lời ta mấy vấn đề, ta sẽ đưa ngươi xuống âm ty, đi cửa sau, nhờ Thôi Phủ Quân trực tiếp siêu độ cho ngươi, thế nào?”
Quỷ hồn vẫn không thèm ngó tới hắn, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại.
Diệp Thiếu Dương tay bấm pháp quyết, phi thân tới, đầu ngón tay ngưng tụ một quầng khí tức màu tím.
Quỷ hồn mở mắt, hờ hững nhìn thoáng qua, rồi tiếp tục nhắm mắt lại, bộ dạng kiên quyết không chịu nhượng bộ. Ngón tay Diệp Thiếu Dương chỉ còn cách đỉnh đầu hắn mấy tấc thì dừng lại.
Giết một con quỷ, với hắn mà nói dễ như trở bàn tay, nhưng hiện tại hắn không hề nghĩ sẽ giết gia hỏa này, chỉ định hù dọa nó một chút, hy vọng có thể ép nó nói ra tin tức mình muốn biết.
Nhưng xem ra, gia hỏa này vẻ mặt tuyệt tình, dường như muốn ngấm ngầm chống đối, Diệp Thiếu Dương biết sẽ có phiền phức: một quỷ hồn nếu không sợ bị hồn bay phách tán, thì các biện pháp như vừa đe dọa vừa dụ dỗ, tra tấn bức cung linh tinh gì đó, đều không thể áp dụng.
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm suy nghĩ một lúc, nhìn quỷ hồn, nói: “Ta không biết vì sao ngươi lại kiên trì như vậy, tạm thời ta sẽ không giết ngươi, chờ tới lúc ngươi có hứng thú nói chuyện, thì lại tới tìm ta”
Thần thức từ không gian trong linh phù thoát ra ngoài, Diệp Thiếu Dương cất đồng tiền vào trong người, dù sao có linh phù phong tỏa, căn bản không cần lo quỷ hồn kia đào tẩu, chậm rãi thả lỏng, nghĩ thầm nếu về sau biết thêm manh mối gì, cùng hắn nói chuyện vẫn chưa muộn. Đối với loại quỷ hồn cứng đầu như thế này, phải phá bỏ chấp niệm của nó mới có thể tiếp cận.
Tên nhân viên thấy thế trợn mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, sau đó nói hắn biết trong phòng có hai cái giường, dành cho hai người trực ban, nhưng đồng sự kia hôm nay có việc nên đã về trước, chỉ còn một mình hắn, mời Diệp Thiếu Dương vào đó nghỉ ngơi.
Diệp Thiếu Dương cũng không khách khí, đi vào buồng trong, đến bên một chiếc giường nằm xuống, để tránh cho tên này hỏi đông hỏi tây, liền nhắm mắt giả bộ đã ngủ, nhưng thực ra hắn ngủ không được, tự mình hồi tưởng lại một lượt những gì đã trải qua trong suốt một ngày ở Cương Thành, cảm thấy chuyện này thực sự rất phức tạp: Lệ Phân Viên, con kênh nước đen, khu nhà giải phẫu số 3 thần bí, khẳng định có liên hệ đặc biệt nào đó với nhau, chỉ cần làm rõ điểm này, mọi chuyện sẽ rõ ràng.
Cũng may trước mắt mình đã tìm ra phương hướng điều tra, chỉ cần truy xét những việc xảy ra xung quanh Lý Hiếu Cường một lượt, tin chắc sẽ phát hiện manh mối, hiện tại điều duy nhất làm hắn cảm thấy khó hiểu: chính là con Đồng Giáp Thi mà mình vừa thu phục, từ đâu tới?
Nghĩ đến lúc trước khi còn ở huyện Hoài Thượng, cũng đã xử lý một con, việc này chứng tỏ số lượng Đồng Giáp Thi cũng không phải là ít, nếu bọn chúng đều có tu vi như thế này, thì còn dễ đối phó, vạn nhất vớ phải con Đồng Giáp Thi vương gì đó…thì thực sự rất phiền toái. Tuy hắn chưa bao giờ thực chiến cùng Đồng Giáp Thi vương, nhưng cũng không muốn lấy bản thân ra thí nghiệm, đọ sức ba trâu chín bò, pháp khí bất xâm với nó.
Đột nhiên, Diệp Thiếu Dương nghĩ tới đối tượng chính của nhiệm vụ lần này: Phệ hồn ma, lập tức lấy ra dương tinh hồn thạch, cầm trong tay, dùng cương khí cảm nhận một phen, vẫn như hôm qua, có thể mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của nó, nhưng giống như Đạo Uyên chân nhân đã nói: sau khi tiếp cận đến một phạm vi khoảng cách nhất định, sẽ không tài nào cảm nhận được vị trí thực sự của nó, chỉ có thể đoán được nó đang ở Cương Thành.
Nếu như thế, liệu nó có quan hệ gì với Đồng Giáp Thi hay không?
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Thiếu Dương nảy sinh một sự lo lắng bất an, với hắn mà nói, đối thủ đáng sợ nhất chính là loại mà không nhìn thấy được……
Quá nửa đêm, Diệp Thiếu Dương chợp mắt một lúc, trời vừa sáng đã lập tức tỉnh dậy, ra ngoài gọi điện cho Tạ Vũ Tình, kể lại cho cô nghe về sự việc xảy ra tối hôm qua, Tạ Vũ Tình nói sẽ lập tức tới ngay, hẹn thời gian cụ thể, gặp nhau trước cửa Đại học Y khoa Cương Thành.
Gác điện thoại, Diệp Thiếu Dương lại bấm số gọi cho Lưu Ngân Thuỷ , nói qua tình huống với hắn một lần, rốt cuộc chuyện này cũng có liên quan tới hắn, nên nói trước một tiếng, thể hiện sự tôn trọng.
Vạn nhất người khác trong nhà tang lễ nhìn camera theo dõi, phát hiện có thi thể chạy ra khỏi đại sảnh tế điện, đánh vỡ cửa sổ lò đốt xác để chui vào, e là sẽ sợ tới mức bệnh tim phát, hay lại đem video giám sát truyền lên trên mạng, thì thực là phiền phức lớn.
Lưu Ngân Thuỷ nghe Diệp Thiếu Dương kể lại, thực sự rất kinh hãi, tuy vẫn bán tín bán nghi, nói sẽ phái người tới tiếp nhận điều tra, bảo hắn không cần ở lại đó.
Diệp Thiếu Dương muốn chính là như vậy, có người tới dọn dẹp tàn cục thì tốt quá rồi, sau đó đơn giản nói qua với Lưu Ngân Thuỷ phương hướng điều tra của mình, Lưu Ngân Thuỷ tuy không quá coi trọng hắn, nhưng vì chức trách, nên vẫn là tỏ ý sẽ tới Đại học Y, phối hợp cùng Tạ Vũ Tình tra án.
Vì không muốn bị mấy sinh viên đó hỏi đông hỏi tây, Diệp Thiếu Dương lặng lẽ một mình rời khỏi nhà tang lễ, đón xe buýt về Đại học Y, gọi điện thoại cho Tạ Vũ Tình, biết được cô còn đang trên đường, bản thân cũng không muốn chờ đợi, vì thế vào trường trước, đi loanh quanh một vòng những nơi hôm qua chưa đi, kết quả không phát hiện ra điều gì bất bình thường, ngược lại phát hiện ra nhà tắm nữ, thấy không ít nữ sinh vẫn còn mặc áo ngủ, da dẻ trắng nõn từ bên trong đi ra.
Diệp Thiếu Dương đứng trong bụi cỏ đối diện ngẩn người ra một hồi, trong lòng cảm khái, hèn chi mọi người đều thích bác sĩ y tá là phái nữ, quả thực nữ sinh ở đây so với trường mình đẹp hơn nhiều.
Ngắm xong rồi, cũng nên làm chính sự, Diệp Thiếu Dương một mình đi về phía toà nhà giải phẫu số 3, khi còn cách mấy chục mét thì đứng lại quan sát, hình dáng toà nhà quả thực là một mặt rộng một mặt hẹp, dễ khiến người ta tưởng tượng ra, đây là một cái quan tài…… Diệp Thiếu Dương bất giác tò mò, không biết là ai và vì sao lại cho xây dựng một toà nhà như thế này?
Đi vòng quanh toà nhà một lượt, Diệp Thiếu Dương phát hiện tất cả cửa sổ của toà nhà đều bị người ta dùng sắt hàn kín, hơn nữa bên trong còn che một lớp gỗ bản, không thể nhìn thấy bên trong có gì, nếu có khe hở nào đó, cũng chỉ có thể nhìn được một mảng tối om.
Đúng lúc này, di động của Diệp Thiếu Dương vang lên, thì ra là Tạ Vũ Tình gọi, hỏi hắn đang ở đâu.
Diệp Thiếu Dương nói vị trí của mình, đợi khoảng mười phút, Tạ Vũ Tình cùng Lưu Ngân Thuỷ đi tới, hỏi thăm mới biết hai người gặp nhau ở ngoài cổng trường.
“Ngươi đã nhìn thấy cái gì?” Vừa gặp, Tạ Vũ Tình đã hỏi.
“Không thấy gì cả,” Diệp Thiếu Dương nói, “Không vào được, từ bên ngoài chẳng thể nhìn thấy gì.” Nói xong, dí sát mặt vào cửa sổ, ngửi ngửi, nói: “Có một mùi rất nồng……”
Tạ Vũ Tình khẩn trương hỏi: “Thi khí sao?”
Diệp Thiếu Dương lập tức trả lời, “Cô nghĩ đi đâu vậy, đây là mùi dung dịch y tế.”
Tạ Vũ Tình vừa nghe, cũng để sát vào nghe thấy một chút, nói: “Là mùi fooc-môn, dùng để chống phân huỷ thi thể, xem ra bên trong đúng là phòng chứa xác.”
Lưu Ngân Thuỷ chen vào một câu: “Đúng là chỗ chứa xác, các người muốn vào đó sao, nếu vậy để ta đi tìm lãnh đạo nhà trường.”
(Hết chương)
Comments
Post a Comment