Chương 644
HUYẾT THI LỘT DA
Hình dáng con người, toàn thân đỏ bừng…… Không đợi Diệp Thiếu Dương suy nghĩ thấu đáo, Tạ Vũ Tình chỉ chỉ vào cẳng chân của hắn, kinh hãi kêu lên: “Tay của nó.... còn bám trên người ngươi kìa!”
Diệp Thiếu Dương dùng hết sức, mới gỡ được bàn tay ra khỏi chân mình, cúi đầu nhìn kỹ, tức khắc chấn động, bàn tay này.... có bảy ngón!
Toàn bộ tay đều không có da, mạch máu màu tím phủ trên cơ bắp, giống như con con giun bám vào bề mặt, trông thực không nói nên lời, ghê tởm vô cùng.
Bàn tay này rất giống tay người, chỉ là hai bên ngón giữa, có thêm một ngón, hơn nữa móng tay vừa dài vừa sắc ngọn, giống như dã thú.
“Cái này…… là cái gì?” Tạ Vũ Tình giật mình sửng sốt.
Diệp Thiếu Dương không trả lời, quan sát vết cắt trên cánh tay, thấy máu chảy ra có màu xanh biếc, dùng tay dính một chút, đưa lên miệng nếm thử.
“Ngon lắm sao?” Tạ Vũ Tình hỏi.
"Cô thử đi thì biết!” Diệp Thiếu Dương quay ra, phun một ngụm nước miếng, thấp giọng nói: “Là thi huyết, tôi đã biết nó là gì rồi..... một con Huyết thi lột da!”
Ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Đây là một loại huyết thi, được luyện hoá bằng một phương pháp cực kỳ tàn nhẫn, cô đã bao giờ nghe qua truyền thuyết dùng thủy ngân lột da chưa?”
“Ngươi muốn nói…… cắt hình chữ thập trên đầu, sau đó không ngừng rót thuỷ ngân vào, phải không?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Nhưng trên thực tế, nếu dùng phương pháp lột da này, nhiều nhất cũng chỉ rót đến cổ, người đó đã chết mất tiêu. Huyết thi lột da này, đã bị người ta dùng một cách hoàn toàn khác để lột da…… Tìm một cái nồi to, đun chảy nhựa đường bên trong, sau đó rạch da ở hai khủy tay, hai cổ tay, còn có hai gót chân, giống như người ta luộc ếch, cho vào trong nhựa đường, đem đun nóng, lát sau người bị đun sẽ không chịu được, lập tức theo bản năng sẽ cố vươn ra, nhưng do cả người đều bị nhựa đường dính chặt, không thể bò ra ngoài……😱
Chờ sau khi nhựa đường nóng đến một độ nhất định, chỉ để lửa nhỏ tiếp tục giữ nhiệt, cứ như vậy, có thể bảo đảm nhựa đường không bị cô đặc, người bên trong tuy không thể chết, nhưng phải chịu đựng cảm giác đau đớn vô cùng, sẽ không ngừng giãy giụa cố bò ra khỏi nhựa nóng. Do khủy tay bị rạch, da bị nhựa đường dính chặt, miệng vết cắt lại bị người đó dùng sức giằng kéo, nên da thịt trên thân thể sẽ từng chút một bị bóc tách, thủ đoạn này chính là lột da lúc còn sống!"
Tạ Vũ Tình nghe vậy, hai tay bịt miệng, hít một hơi thật sâu, trợn mắt tỏ vẻ không thể tin được, nói: “Người đó thật sự mạnh đến nỗi, có thể tự lột da của mình sao?”
“Nếu cô đã từng trải qua sự đau đớn tới cực độ như thế, cô sẽ biết tiềm lực của con người lớn tới mức nào: người trong lúc đói ăn cực hạn, biết rõ ăn vào sẽ chết, nhưng cái gì cũng đều cho vào miệng... đó là một loại bản năng cầu sinh, khó có thể dùng lẽ thường để giải thích.”
Tạ Vũ Tình ra sức gật đầu, nói: “Nhưng vì sao phải làm mấy chuyện gây đau khổ cho người khác như vậy, chẳng lẽ chỉ đơn thuần là muốn trừng phạt người đó?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, “Dù có thâm thù đại hận cũng không cần phải làm như vậy. Theo tôi được biết, có một số pháp sư dùng phương pháp tàn độc này để luyện thành Huyết thi lột da. Sau khi người đó tự mình lột da, xem chừng cũng chưa chết hẳn, lúc này, pháp sư sẽ bỏ thân thể bị lột da vào trong quan tài, quan tài phần lớn làm từ gỗ du, bên trong rót đầy máu của năm loại linh thú, sau khi bỏ người vào đó, lập tức đậy lại, đào hố sâu một trượng dưới lòng đất, chôn thật chặt……
Thân thể của người bị lột da sẽ không ngừng hấp thu máu linh thú, ngấm từ từ vào trong cơ thể, đến lúc chết đi, máu người sẽ hoàn toàn bị thay thế bởi máu linh thú…… Khi sắp chết, tất cả những đau khổ lúc còn sống sẽ sinh ra một luồng oán khí không thể hoá giải, lại phong kín trong quan tài, nên bị thi thể hấp thu toàn bộ, trở thành cương thi, do cương thi bị ngâm trong máu linh thú nên gọi là Huyết thi.
Ở đây không biết đã dùng máu của linh thú nào, máu không giống nhau, thời gian hấp thu cũng khác nhau, giống như ‘ xà bát hồ cửu thập nhị hoàng '....Sau đó, để phòng ngừa cương thi chống đối lại mình, pháp sư sẽ dùng pháp khí đóng lên đỉnh đầu nó, tiêu diệt nhất hồn lục phách, chỉ chừa lại một sợi mệnh hồn, dùng để cảm giác ngoại vật, duy trì hành động nhanh nhẹn cũng như phản xạ, bởi vậy nó không hề ngu ngốc như lũ cương thi bình thường.
Muốn biết con Huyết thi lột da này có tu vi cao thấp ra sao, còn phải xem quan tài cùng máu linh thú được dùng là loại nào. Tuy nhiên, dù chỉ là Huyết thi lột da bình thường thì thực lực của nó cũng ngang ngửa với thi ma rồi. Vừa rồi nếu không phải tôi dùng Thất Tinh Long Tuyền Kiếm bất ngờ tập kích, thực không dễ dàng làm nó bị thương như vậy.”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương nhìn về phía bể nước thuốc, trong lòng nảy sinh nghi vấn rất lớn: Đây là bể dung dịch fooc-môn ngâm xác chết, không phải mộ cổ cấm địa, sao lại có Huyết thi lột da tồn tại?
“Cái này…… Ngươi chỉ xem qua một bàn tay, làm thế nào đoán ra nó là một con Huyết thi lột da?”
“Xem hai ngón tay này thì sẽ biết.” Diệp Thiếu Dương vừa nói, vừa cầm bàn tay kia lên....Đúng lúc này, phía sau truyền đến một chuỗi thanh âm bò sát, Diệp Thiếu Dương bất chợt quay đầu lại, nhìn thấy một con cương thi toàn thân mọc lông trắng, xuất hiện ở ngoài cửa phòng, ngồi xổm trên mặt đất giống như cóc, mặt bẹp rúm, không biết bị thứ gì đánh nát, miệng trông như một bông hoa cúc nở toét ra, ghé tới phía trước Bạch hổ thất túc trận, nhe răng trợn mắt đe doạ hai người Diệp Thiếu Dương.
Bạch Mao cương thi, rốt cuộc cũng xuất hiện!
Do đã tu luyện thành thi ma, hai tay cùng hai chân của nó đều có thể co duỗi, linh hoạt tự nhiên, thực sự rất khó đối phó.
Bạch Mao cương thi này trên người mặc một bộ quan phục, đúng tiêu chuẩn cương thi ta vẫn thấy trên phim ảnh, chỉ có điều quan phục nhiều chỗ bị rách mòn, để lộ ra lớp lông trắng dài mốc meo.
Đột nhiên, Diệp Thiếu Dương phát hiện ra, mắt của nó bị cắm một cây mộc kiếm màu đen. Bất chợt hiểu được, thì ra mặt nó đã bị pháp sư đánh nát……
Bạch Mao cương thi đi tới đi lui quanh Bạch hổ thất túc trận mấy vòng, không tìm được cách vào bên trong, vì thế quỳ rạp trên mặt đất, hướng về phía bảy cây nến, lạy vài cái, sau đó há ngoác miệng đến tận mang tai, từ kẽ răng chảy ròng ròng chất dịch màu vàng, dí mặt sát vào một cây nến, ra sức thổi phù phù.
Một mùi tanh hôi sộc lên, ánh nến lay động, nhưng không hề tắt.
“Nó muốn làm gì?” Tạ Vũ Tình run rẩy nói.
“Dùng thi khí thổi tắt nến. Với tu vi của nó, trận pháp này chỉ có thể chặn được chừng hơn mười phút mà thôi.” Diệp Thiếu Dương âm thầm cau mày, bản thân từng nghĩ rằng, bày Bạch hổ thất túc trận ở đây, có thể ngăn chặn thi ma, dù trong phòng có nhiều cương thi đến mấy cũng không sợ, ai mà ngờ.....trong này tự nhiên lại xuất hiện một con Huyết thi lột da……
Nhìn quanh một hồi, Diệp Thiếu Dương quyết định, không thể để thi ma vào bên trong, bằng không...nó mà cùng Huyết thi lột da hình thành thế giáp công, mình còn phải bảo vệ Tạ Vũ Tình, căn bản không cách nào đối phó.
Nếu đánh nhau với nó bên ngoài thì không sao, nhưng nơi này chật hẹp, thi ma tốc độ mau lẹ, động tác nhanh nhẹn, quan trọng nhất chính là nó có thể nhìn rõ trong điều kiện ánh sáng u ám như vậy…… Với hoàn cảnh này, đối phương dường như hoàn toàn chiếm ưu thế, cho nên, biện pháp tốt nhất để giành chiến thắng, chính là đột kích phá địch!
“Cô cứ ở yên đây, đừng nhúc nhích, chờ tôi một lát!” Diệp Thiếu Dương ném ba lô xuống đất, lấy từ bên trong ra một cái chén, mở một lọ Thuần tịnh thủy, đổ đầy nửa chén, sau đó cho một ít chu sa, bí ngân, hùng hoàng hoà lẫn với pháp dược cùng nguyên liệu pháp thuật, tiếp đó cắt ngón giữa, nhỏ mấy giọt máu vào chén.
(Hết chương)
Comments
Post a Comment