Chương 648

TẬP KÍCH BẰNG SÚNG

“Việc này tôi đã sớm nghĩ tới, có thể hắn bắt được chìa khóa, mở cửa đi vào, sau khi quay ra lại khóa kỹ, với thân phận cán bộ Hội Học Sinh của hắn, có khả năng làm được chuyện này.

Ngoài ra, cũng có thể hắn phá cửa hoặc cạy khóa mà vào, sau khi đi khỏi, có người phát hiện cửa phòng bị phá, tới tu sửa lại.”

“Có người…… Ngươi muốn nói, là người trong trường sao?” Vẻ mặt Tạ Vũ Tình trở nên ngưng trọng.

Diệp Thiếu Dương thở dài, nói: “ Trong khu nhà đương nhiên tồn tại thi sào, hơn nữa cửa còn bị khóa, cô cảm thấy, nhà trường không biết chuyện này sao?”

Tạ Vũ Tình chậm rãi gật đầu, nói: “May mà ta đã ghi hình được một số, quay về có thể chất vấn hiệu trưởng, khiến hắn không còn cách nào chống chế.”

Từ phòng giải phẫu đi ra, hai người một lần nữa quay lại lầu hai, đi vào một gian phòng sáng sủa hơn, Diệp Thiếu Dương xốc ống quần ướt đẫm, nhìn xuống phía dưới, thấy da mình bị sưng đỏ, nổi lên rất nhiều nốt phồng rộp, lại bị Huyết thi lột da túm chặt cổ chân, để lại vài vết thương.

Tạ Vũ Tình cả kinh nói: “Ngươi thấy thế nào ?”

“Ngứa, ngứa kinh khủng.” Diệp Thiếu Dương gãi gãi hai bên đùi, thiên sư huyết có công dụng miễn dịch đối với tà khí, nên dù bị cương thi đả thương cũng không thành vấn đề, nhưng hắn cũng là con người, da thịt bị ngâm trong dung dịch fooc-môn, cũng sinh ra dị ứng.

Hai người nhảy từ trên cửa sổ xuống, chẳng kịp làm gì khác, nhanh chóng rời khỏi trường học, vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy một nhà khách, đương nhiên là mở ra để phục vụ sinh viên. Diệp Thiếu Dương lập tức thuê một phòng, lao ngay vào nhà tắm, Tạ Vũ Tình nghĩ trang phục của hắn đã bẩn, lát nữa không có gì để mặc, vì thế ra ngoài mua tạm cho hắn bộ quần áo.

Vòi sen của nhà tắm nằm trong góc buồng vệ sinh, sau khi cởi quần áo để bên ngoài, Diệp Thiếu Dương kéo mành che, dùng nước ấm không ngừng cọ rửa hai chân, cảm giác thật dễ chịu.

Tuy nhiên thính giác cùng với năng lực cảm nhận của hắn đã vượt qua người thường, trong tiếng nước rào rào của vòi sen, mơ hồ nghe được bên ngoài có tiếng động, tưởng Tạ Vũ Tình đã quay lại, nên không để ý, nhưng một lát sau, đột nhiên cảm giác được bên người dường như có gió lưu động, trong lòng khẽ động, nghĩ thầm chẳng lẽ là Tạ Vũ Tình ? Cô nàng biết mình đang tắm rửa, vào đây làm gì?

Vì thế dùng tay vén một góc mành che, nhìn ra bên ngoài, giật mình sửng sốt: Trong phòng vệ sinh có hai nam nhân đội mũ lưỡi trai đeo khẩu trang, một cái tên đang ngồi xổm trên mặt đất, tìm kiếm trong đống quần áo mình vừa cởi ra, tên còn lại dựa lưng vào cửa, cúi đầu nhìn chăm chú xuống mặt đất.

Vừa nhìn bọn chúng, Diệp Thiếu Dương đã nghĩ ngay tới: trộm cắp, định lao đến bắt, đột nhiên nhớ ra mình không mặc quần áo, vì thế quay đầu lại, lấy nhanh trên giá một chiếc khăn tắm, quấn phần thân dưới, một bước lao khỏi phòng tắm, vừa muốn động thủ, đột nhiên cả người căng thẳng, đứng sững lại:

Một họng súng đen ngòm, đang chĩa về phía hắn.

Tên đang đứng trước cửa phòng tắm, giơ súng lục, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Diệp Thiếu Dương, trong nháy mắt, hắn đã hiểu ra: gia hỏa này không phải hù dọa, mà muốn nổ súng thật.

“Chúng ta theo lệnh, tìm một thứ, không định giết người, tốt nhất ngươi đừng có cử động.” Tên này lạnh lùng lên tiếng.

Diệp Thiếu Dương không động đậy, hắn tuy rằng là thiên sư, nhưng thân thể cũng là máu thịt, không phải mình đồng da sắt mà ngăn được đạn. Quan trọng trước mắt, chính là: Bản thân trắng tay, muốn vũ khí - không có vũ khí, muốn đồng tiền - không có đồng tiền, đến một cơ hội phản kích bất ngờ cũng chẳng có.

“Các ngươi là ai, tới đây tìm gì?” Diệp Thiếu Dương vừa hỏi, vừa suy tính kế sách trong đầu.

Tên cầm súng không trả lời, tên ngồi xổm dưới đất tiếp tục lại nhanh tay tìm kiếm trong mớ quần áo, rốt cuộc lôi ra quyển notebook bìa xanh, lật lật kiểm tra, rồi nhét vào túi của mình.

Diệp Thiếu Dương trong lòng trầm xuống, thì ra, bọn chúng vì cái này mà tới!

Lấy được notebook, gia hỏa này lập tức đứng dậy, chạy ra bên ngoài, tên cầm súng yểm hộ, chờ cho đồng bọn ra khỏi cửa, cầm súng lục, chậm rãi lui về phía sau, ra bên ngoài, đóng sầm cửa lại, tiếp đó chỉ nghe được tiếng bước chân vội vàng rời đi.

“Con bà nó!” Diệp Thiếu Dương mắng một tiếng, một bước vọt tới phòng ngủ, vơ vội chiếc đai lưng lúc trước cởi ra đặt trên giường, lấy ra một nắm tiền Ngũ Đế, phi thân ra cửa, chạy như bay về hướng cầu thang thoát hiểm.

Hắn tin chắc đối phương nhất định sẽ chọn đi thang lầu, mà không dùng thang máy.

Vừa tới cửa thang lầu, lập tức nghe được một chuỗi tiếng bước chân, dồn dập chạy xuống lầu.

Diệp Thiếu Dương biết rõ đuổi không kịp, ngẩng đầu nhìn thang lầu có một cửa sổ nhỏ, cao gần ba mét, lập tức nhún người vọt lên, đẩy cửa sổ ra, nhìn xuống dưới lầu, cửa sổ đối diện phía dưới, có một mái hiên thò ra.

Đây là tầng năm, hắn không ngốc đến nỗi tự mình nhảy xuống, nhoài người ra cửa sổ ngó nghiêng một hồi, quả nhiên nhìn thấy hai tên đeo khẩu trang che mặt kia, chạy ra từ mái hiên, tay phải lập tức cầm một đồng Ngũ Đế, đánh về phía một trong hai tên, trúng ngay bả vai.

Tên nọ thân thể chao đảo một chút, ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc Diệp Thiếu Dương đánh tiếp đồng tiền Ngũ Đế Tiền thứ hai, xượt qua mặt, hai tên này phản ứng cực nhanh, lập tức tăng tốc cao chạy xa bay. 

Diệp Thiếu Dương nhìn bọn chúng chạy tới góc đường, rồi biến mất trong dòng người.

Nghĩ một hồi, chạy nhanh xuống lầu, thấy trên mặt đất còn lưu vết máu, định rút linh phù ra thấm máu, đưa tay sờ bên hông, chợt nhớ ra trên người mình chỉ quấn độc chiếc khăn tắm, đành phải cúi xuống nhặt đồng tiền Ngũ Đế còn dính máu lên.

Vừa trở lại phòng, Diệp Thiếu Dương lập tức lấy từ ba lô ra mấy pháp khí, đang muốn làm phép, thì Tạ Vũ Tình vác mấy túi to đùng quay về.

Vừa thấy cô, Diệp Thiếu Dương lập tức thuật lại tình huống vừa xảy ra, Tạ Vũ Tình nghe xong thất kinh, nhanh chóng gọi điện cho Lưu Ngân Thuỷ, nhờ hắn sử dụng thủ đoạn trinh sát, giúp mình điều tra, sau đó muốn đi kiểm tra camera an ninh của nhà khách.

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, nói: “Hai gia hỏa kia đều dùng khẩu trang che mặt, xem lại băng ghi hình cũng chẳng ích gì, để tôi bắt chúng lại đây, thẩm vấn một hồi sẽ biết.”

Tạ Vũ Tình nghe vậy kinh hãi, “Bắt tới đây...làm sao mà bắt?”

“Dùng Mao Sơn huyết quy thuật.” Diệp Thiếu Dương lấy từ ba lô ra một chiếc la bàn, đặt xuống mặt đất, xung quanh dán tám trương linh phù, dùng bút chu sa vẽ vài nét lên từng tấm một , sau đó đặt đồng tiền Ngũ Đế có dính máu kia ở chính giữa la bàn, tìm kiếm một hồi trong ba lô, không tìm được vật muốn tìm, ngẩng đầu hỏi Tạ Vũ Tình:  Ở đâu có sứ đĩa? Chính là loại đĩa nhỏ dùng khi ăn cơm đó.”

Tạ Vũ Tình nghĩ một hồi, nói: “Ta đi hỏi người phục vụ, chắc là có.”
“Mượn hai cái nha!”

Tạ Vũ Tình ra ngoài, lát sau đã quay lại, cầm theo hai cái đĩa, đưa cho Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương cắt đầu ngón tay, lần lượt viết xuống hai chữ “Thân” và “Vị” vào đáy đĩa, sau đó đặt chữ “Vị” ở góc đông bắc của la bàn, nhỏ vào bên trong một ít dầu cá, cầm hai sợi hồng tuyến, vê lại với nhau, cho vào trong dầu, châm lửa đốt, thành một ngọn trường minh đăng, mặt khác, lật úp một đồng tiền Ngũ Đế, dán đè ở giữa một tấm linh phù.


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 629

Chương 628

Chương 607-608