Chương 667-668
TẬP THỂ HY SINH
Nói tới đây, trên mặt Đỗ Hổ hiện ra vẻ kinh hãi tột độ……
“Tử Nguyệt nói, phía dưới trường học phát hiện một ngôi mộ cổ rất lớn, bên trong có vô số cương thi, đã bao vây trường học, pháp sư Thái Lan cùng các đệ tử của hắn trấn áp không được, nếu không có bất cứ hành động nào, tất cả mọi người đều sẽ chết, hơn nữa một khi cương thi rời khỏi trường học, sẽ huỷ diệt toàn bộ thành phố……
Hiện tại biện pháp duy nhất, chính là cần phải có bốn mươi chín người tự sát, bởi người tự sát có oán khí mạnh nhất, đại pháp sư có thể sử dụng để tu luyện trận pháp nào đó, biến thành lệ quỷ, tới trấn áp lũ cương thi đó…… Mà lớp của chúng tôi vừa lúc có năm mươi người, mấy thuật ngữ pháp thuật linh tinh, chúng tôi cũng không biết, cho nên……”
Trên mặt Đỗ Hổ lộ ra một nụ cười thảm, “Động cơ ban đầu của sự việc, chính là như vậy.”
Ba người Diệp Thiếu Dương nghe đến đó, trong lòng hoảng sợ tới rồi cực điểm, không ngờ……nguyên nhân gây ra vụ tự sát tập thể tại phòng học 408... lại là như vậy, thực làm người ta khó có thể tin nổi!
Tạ Vũ Tình thất thanh nói: “Lại có chuyện này nữa hả, sao ta chưa từng nghe nói qua……”
“Tôi đã từng gặp qua,” Diệp Thiếu Dương lãnh đạm nói, chuyện xưa của Đỗ Hổ, khiến hắn nhớ tới Diệp Tiểu Thước và Tuyết Kỳ, lúc trước vì đối phó Tu La Quỷ mẫu, đôi tình nhân này cũng đã có quyết định tương tự, nhưng hai việc này bản chất lại không giống nhau: trước tiên, hai người Diệp Tiểu Thước với Tuyết Kỳ là tự nguyện dâng hiến sinh mệnh...trong khi đó, Đỗ Hổ cùng các bạn học của ông ta, là bị người khác ép buộc, hơn nữa số người cũng nhiều hơn, đến bốn mươi chín sinh mạng……
Tạ Vũ Tình không biết chuyện của Diệp Tiểu Thước, nên quay sang hỏi Diệp Thiếu Dương tỉ mỉ tình huống.
“Sau này có thời gian, mới từ từ kể cho cô nghe.” Diệp Thiếu Dương xua tay, bảo Đỗ Hổ tiếp tục nói.
“Khi đó chúng tôi nghe xong chuyện này, còn không dám tin là thật, tuy nhiên sau khi cửa mở ra, có rất nhiều đệ tử pháp sư Thái Lan ùa vào, ai nấy đều cầm đao kiếm trong tay, lúc này chúng tôi mới biết họ không nói chơi, rất nhiều bạn học nữ đã khóc ầm lên, nhưng chẳng ai dám phản kháng.
Tử Nguyệt bắt đầu tỉ tê bằng một giọng chứa chan tình cảm, muốn khuyên nhủ chúng tôi tự sát, rồi lại có mấy bạn nam đứng lên hưởng ứng... sau này tôi mới biết, mấy bạn nam đó đều là người theo đuổi Tử Nguyệt, Tử Nguyệt đã lén đi tìm bọn họ, bọn họ cũng cam lòng tự nguyện vì Tử Nguyệt mà chết…… Nghe có phải rất đáng sợ hay không?
Nhưng đây là sự thật, hầu như bọn họ đều bị tình yêu mụ mẫm đầu óc, hơn nữa Tử Nguyệt còn nói bọn họ tự sát, là để xả thân làm việc nghĩa, chúng tôi từ nhỏ đã được giáo dục là phải biết hy sinh cá nhân vì lợi ích tập thể, cho nên bọn họ mới có thể điên cuồng tình nguyện hiến thân.... sau đó, mấy nam sinh này phối hợp với Tử Nguyệt, cùng nhau tẩy não chúng tôi, các cậu đoán thử xem, có mấy người chịu chấp nhận số mệnh?”
Mấy người Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn nhau.
Kỳ Thần lên tiếng đầu tiên, “Tôi đoán, nam sinh sẽ nhiều hơn nữ sinh một chút, bởi ông có nói, nam sinh đều thích Tử Nguyệt, nên dễ dàng bị cô ta xúi giục.”
Tạ Vũ Tình cau mày nói: “Ta chưa từng suy xét quá chi tiết như vậy, chắc khoảng một phần ba hay một phần tư gì đó”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Tôi đoán, một người cũng không có.”
Đỗ Hổ ngạc nhiên, nhìn hắn một cái, gật đầu nói: “Đúng vậy, trừ mấy bạn học nam đã bị thuyết phục trước đó, một người cũng không có. Mấy người kia bị thuyết phục, là do Tử Nguyệt nói chuyện trực tiếp với từng người một, còn trong tình huống này, đột nhiên nói ra như thế, ai mà tiếp thu cho nổi? Ai mà tự nguyện tìm đến cái chết?
Hơn nữa, thành thực mà nói, nếu toàn bộ trường học cùng chết, mọi người cũng sẽ không nói gì, nhưng nghĩ tới việc sau khi chúng tôi chết đi, bọn họ còn có thể sống sót, kết hôn sinh con, hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc, trong lòng mọi người đều thấy không công bằng, không muốn xả thân.
Có người đứng ra chất vấn Tử Nguyệt, vì sao lại là lớp chúng tôi. Tử Nguyệt nói, đây là do mấy chục chủ nhiệm lớp rút thăm quyết định, rất công bằng, sau đó lại có người chỉ vào đám đệ tử đang cầm đao kiếm hỏi, vì sao bọn họ không hy sinh, vì sao lãnh đạo nhà trường không hy sinh. Tử Nguyệt trả lời là, những đệ tử đó còn phải thì hành trận pháp…… Tóm lại, chúng tôi chắc chắn phải chết. Tử Nguyệt còn nói, chính cô ấy cũng sẽ tự sát, tuyệt đối sẽ không ham sống sợ chết……
Mọi người biết không còn cách nào khác, vô cùng thất vọng, lấy hết dũng khí lao về phía cửa phòng, muốn đào tẩu, nhưng ngoài cửa đã bị rất nhiều đệ tự pháp sư ra sức cản lại, dùng vũ khí đả thương, ép chúng tôi vào bên trong phòng.
Tử Nguyệt lớn tiếng kêu gọi, chúng tôi nhất định phải tự sát, như vậy oán khí mới đủ để biến thành lệ quỷ...cứ như vậy, cô ấy liên tục cổ động mọi người tự sát.
Để buộc chúng tôi tự sát, đám đệ tử đó không chút thương tiếc, khua chân múa tay, chém lia lịa lên người chúng tôi, nhưng không giết, tôi tận mắt nhìn thấy mấy bạn học bị chém đứt lìa chân tay, còn có tên châm lửa, dường như muốn thiêu sống chúng tôi, ép buộc chúng tôi phải tự sát……”
Nói đến đây, Đỗ Hổ nước mắt giàn giụa, tâm trạng kích động, qua một hồi lâu, mới lẩm bẩm nói: “Cảnh tượng lúc đó, thê thảm tới cực điểm, có thể so với địa ngục nhân gian! Từ đó về sau, tôi ban ngày thì tỉnh táo, nhưng ban đêm thì đều mơ thấy sự việc đáng sợ đó, toàn thân đổ mồ hôi giật mình tỉnh giấc……
Tôi thực không muốn nhớ lại hồi ức đó, nói một chút về kết quả đi, đa số chúng tôi, đều là bị bọn họ xua đuổi đến bên cửa sổ, sau đó dùng lửa dí vào, bản năng con người khi bị thiêu đốt sẽ không chịu nổi, liền nhảy lầu tự sát……
Mấy bạn học tự nguyện chết kia, rõ ràng đã có chuẩn bị trước, một đám đều lấy dây thừng thắt cổ tự sát, trước khi chết, Tử Nguyệt còn lần lượt hôn từ biệt bọn họ……
Trong suốt quá trình này, Tử Nguyệt kéo tôi lại phía sau cô ấy, bảo vệ cho tôi, chờ cho mọi việc kết thúc, tôi thấy Ngô hiệu trưởng cùng tên đại pháp sư kia cùng nhau đi tới, lúc ấy ta cũng là phẫn nộ tới rồi cực điểm, lớn tiếng mắng bọn họ, Ngô Nhạc Ý liền hỏi Tử Nguyệt, vì sao tôi không chết.
Tử Nguyệt nói với hắn, tôi là tín đố Cơ Đốc giáo, dù chết thì hồn phách cũng không thể dùng pháp thuật Nam Dương khống chế, nên mới để tôi sống sót, hơn nữa tính thêm bản nhân cô ấy, đã vừa đủ 49 người…… Ngô Nhạc Ý lập tức không nói gì nữa.
Tử Nguyệt tự mình đưa tôi ra ngoài, nói với tôi rằng, vốn dĩ tôi hoàn toàn có thể không cần tham dự sự việc hôm nay, nhưng vì cô muốn có người chứng kiến chuyện vừa xảy ra, tất nhiên phải tuyệt đối bảo mật, nhưng vạn nhất xuất hiện tình huống nào đó trong tương lai, nhất thiết phải có người biết chân tướng chuyện này……
Lúc ấy tuy tôi không hiểu lắm, nhưng vẫn đồng ý với cô ấy.
Tôi trở về ký túc xá, liền thấy phòng học 408 bốc cháy ngút trời, có rất nhiều người chạy tới cứu hoả…… Ngày hôm sau, tin tức có nói, phòng học cháy, mọi người đều bị thiêu chết, vì tôi quay lại ký túc xá lấy thư nên vắng mặt…… Bất quá, có lẽ lúc trước mấy bạn nam kia đã để lộ bí mật, cho nên chân tướng vẫn truyền ra ngoài, nhưng đều là suy đoán, không ai biết rõ sự thật đằng sau.
Kỳ quái chính là, liên tiếp nhiều ngày sau, ngoại trừ đám bạn học tới tìm tôi hỏi thăm sự tình, chẳng thấy cảnh sát ghé qua dù chỉ một lần, tôi nghĩ, có lẽ bọn họ cũng biết chân tướng, hoặc Ngô Nhạc Ý đã nhúng tay dàn xếp đằng sau .
Vài ngày sau, có tin Tử Nguyệt tự sát, nói là cô ấy hối hận vì để học sinh của mình tự sát, nên đã chọn cách làm cực đoan này, nhưng cô ấy chết như thế nào, hiện trường ở đâu, không ai rõ, chỉ biết cô ấy được an táng sau núi, trường học vì ghi nhớ công lao của cô ấy, đã cho xây dựng một con đường để tưởng niệm.”
Trong lòng Diệp Thiếu Dương bỗng nặng chĩu, thì ra U linh lộ được làm vì lý do này, thảo nào Ngô Hải Binh luôn tìm cách tránh né, nói hươu nói vượn....như vậy xem ra, nữ quỷ mà mình gặp được hôm đó, có lẽ chính là…… Tử Nguyệt?
Đỗ Hổ nói tiếp: “Sau đó tới kỳ nghỉ của trường, tôi đã về nhà, trải qua sự kiện lần này, tôi không muốn tiếp tục học ở đó nữa, người nhà đành phải nộp đơn xin nghỉ tạm một thời gian, trường học phê chuẩn, suốt một năm, tôi tự nhốt mình trong phòng, không ra khỏi cửa, sau đó nghe nói trường học đã gió yên sóng lặng, mọi việc đều qua đi, cũng không còn tin đồn có quỷ.
Đến lúc tốt nghiệp, trường học cũng không gọi tôi về làm bài kiểm tra, mà trực tiếp phát luôn bằng tốt nghiệp, sau này tôi đi làm, lấy vợ sinh con, chẳng mấy chốc đã qua mười năm, lòng tôi vẫn không quên được chuyện này.....rồi có người vô tình tìm được con đường nhỏ trên núi kia, tôi muốn đi tế bái cô ấy, vì dù thế nào, thì cô ấy cũng đã cứu mạng tôi.
Một mình tôi lên núi, tìm được con đường nhỏ đó, nhưng không thể tìm được mộ phần của cô ấu, đành phải hoá vàng mã ở ngã tư, không thấy phát sinh tình huống nào, nên tôi cho rằng mọi chuyện đã kết thúc, muốn đi thăm lại trường học một chút, lúc ấy toà nhà số 3 vẫn chưa bị phong tỏa, tôi lên lầu đi tới phòng học 408, cửa đã bị khoá chặt, tôi đứng ngoài cửa một hồi, quay người lại thì thấy Lâm Du, là vợ của một bạn học nam tử vong năm đó.
Cô ta lạnh lùng chất vấn tôi, vì sao năm đó tất cả mọi người đều chết, nhưng tôi lại không xảy ra chuyện gì, tôi không trả lời được. Cô ta bỗng biến thành bộ dáng khủng bố, muốn giết chết tôi, nhưng mặt Tỳ hưu trên người tôi toả ra kim quang, ngăn cô ta lại, tôi chạy như bay xuống lầu, còn nghe được giọng nói oán hận của cô ta, nói sẽ bắt tôi phải trả giá, khi tôi xuống đến lầu một, thì đột nhiên té ngã, tỉnh dậy hai mắt đã không thấy rõ, càng về sau càng nghiêm trọng, còn mắc phải chứng si ngốc……”
Rốt cuộc Đỗ Hổ cũng nói xong chuyện mình đã trải qua, mấy người Diệp Thiếu Dương nhất thời trầm mặc, không nói nên lời, sâu trong nội tâm chấn động không thôi.
Ai cũng không thể ngờ, vụ tự sát hàng loạt năm đó, là để trấn áp cương thi trong mộ cổ.
Tạ Vũ Tình nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Ngươi nghĩ mà xem, cái tên Ngô Hải Binh đó nói Tử Nguyệt là kiến trúc sư thiết kế toà nhà, chắc chắn muốn giấu diếm sự thật, rốt cuộc năm đó chú của hắn là hiệu trưởng, tất cả đều do ông ta chủ trì, bắt nhiều người phải tự sát như vậy, cũng là một loại tội phạm, tuy đã qua thời gian truy tố, nhưng không thể vì đã lâu mà không làm cho rõ ràng sự việc,……”
Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu.
Tạ Vũ Tình nói tiếp: “Nhưng nếu căn cứ theo những gì bác Đỗ vừa nói, thì lời nói của Ngô Hải Binh, ngoại trừ câu chuyện về Tử Nguyệt phần lớn đã bị sửa chữa, còn lại chắc là đều là sự thật, chẳng qua……”
Tạ Vũ Tình liếc mắt nhìn Đỗ Hổ một cái, nói, “Có một số việc, đến bây giờ có lẽ bác Đỗ vẫn chẳng hay biết gì.”
Đỗ Hổ mẫn cảm, lập tức hỏi xem cô muốn ám chỉ cái gì.
Tạ Vũ Tình nhìn sang Diệp Thiếu Dương, “Ngươi biết ta muốn nói gì mà, giúp ta nói tiếp đi.”
“Toà nhà giải phẫu kia, hẳn là giống như Ngô Hải Binh nói, được xây dựng để trấn áp cương thi, nhưng hắn đã nói thiếu một phần, đó chính là tự sát hiến tế. Theo tình huống hiện tại mà chúng ta biết, việc xây sửa lại toà nhà thành linh đường chứa quan tài, e là không trấn được cương thi phía dưới, cho nên bắt buộc phải hiến tế.
Hẳn là trước khi toà nhà được xây dựng , Ngô Nhạc Ý cùng tên pháp sư Thái Lan kia đã định ra toàn bộ kế hoạch, bằng không sẽ không xây khu nhà thành dáng vẻ đó, chỉ có điều... không biết lúc ấy bọn họ mới quyết định hy sinh mạng người, hay đã lựa chọn ngay từ ban đầu.”
Đỗ Hổ nghe xong lời này, nhịn không được cười thảm: “Thì ra mọi chuyện đã được âm mưu từ sớm.”
Tạ Vũ Tình xúc động nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Ép buộc bốn mươi chín con người phải tự sát tập thể…… Điều này thật là đáng sợ, Thiếu Dương, đây có phải là trận pháp của Đạo gia các người không ?”
“Không phải!” Diệp Thiếu Dương trừng mắt lườm cô một cái, mắng, “ Đạo gia chúng tôi sao có thể làm ra mấy chuyện này? Giết người để cứu người... cứu người như thế còn có ý nghĩa gì nữa hả?”
Suy nghĩ một hồi nói: “Tám phần là vu thuật Nam Dương nào đó, Nam Dương có tam thuật: đông thuật, cổ độc, hàng đầu. Rất nhiều pháp thuật hiện nay thực ra được diễn sinh từ pháp thuật Trung nguyên trong quá khứ, nguyên lý tương tự, bọn họ làm phép cũng lấy Tứ tượng - Ngũ hành- Cửu cung - Bát quái làm cơ sở, trong pháp thuật, số 7 chính là gốc rễ, cho dù là Bắc đẩu thất tinh, hay Nhị thập bát tinh tú, cũng đều căn cứ vào số 7.
Bảy bảy bốn mươi chín, chính là tung hoành bốn hàng, có thể hình thành một trận pháp cực mạnh, nhưng nếu giết người, thì trận pháp này sẽ trở thành một loại hình thức hiến tế, người tự sát mà chết, đúng là có thể sinh ra oán khí cực mạnh, Tử Nguyệt nói mọi người sẽ trở thành lệ quỷ, thực tế không nhất thiết phải như vậy, bởi hình thức hiến tế này sẽ rút oán khí trong người, ngưng tụ thành một cỗ lực lượng cực mạnh, dĩ nhiên đã bị pháp sư Thái Lan kia dùng để trấn áp cương thi……”
Tạ Vũ Tình nghe hắn nói xong, nhẹ nhàng “À” một tiếng, lẩm bẩm nói: “Tuy ta không hiểu lắm, nhưng có thể hoàn thành nghi thức khổng lồ như vậy, tên pháp sư Thái Lan kia chắc là rất lợi hại?”
“Ít nhất cũng là một vu khôi.”
“Đó là cái gì?”
“Cấp bậc của vu sư được chia thành: Than nhân, vu chúc, vu linh, vu khôi, vu tiên. Đại Vu Tiên có ba gia tộc lớn, trong đó hai gia tộc đều ở trong nước, chính là gia tộc của Tiểu Tuệ,” Diệp Thiếu Dương hít vào một hơi, nói, “À, tôi muốn nói tới Đàm Tiểu Tuệ thật sự. Ngoài ra, còn có một gia tộc vu thuật ở Nam Dương, bộ rễ khổng lồ, chia ra làm rất nhiều tôn giáo cùng phe phái, được xưng ‘ Tam giáo lục bộ thập nhị chi ’, có rất nhiều người là hắc vu sư, thậm chí huyết vu.”
Tạ Vũ Tình gật đầu nói: “Theo như ngươi nói, thì tên pháp sư Thái Lan này cũng rất lợi hại.”
Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng: “Trọng dụng thuật hiến tế, đều là tà ma ngoại đạo!”
“Diệp tiên sinh,” Đỗ Nghĩa đột nhiên nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Nghe cậu nói chuyện, chắc hẳn cũng là pháp sư, sự việc xảy ra gần đây ở Học viện Y khoa, tôi cũng nghe ngóng được một ít, tôi mong cậu sẽ không nhúng tay vào chuyện này, ngàn vạn lần không được giẫm lên vết xe đổ.”
Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng gật đầu, đột nhiên hiểu ra trong lời nói của hắn có ẩn ý, hỏi: “Vì sao lại nói như vậy, sao anh lại biết gần đây Học viện Y khoa xảy ra chuyện gì?”
“Là Lý Hiếu Cường nói cho tôi biết, anh ta đã tới nhà tôi rất nhiều lần, muốn tìm cha tôi hỏi thăm tình huống, nhưng không thể thể làm cho ông ấy tỉnh táo.”
Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh, thì ra là do Lý Hiếu Cường không đủ pháp lực, không thể nhìn thấy lũ quỷ ruồi che mắt Đỗ Hổ, lập tức hỏi: “Cậu ta có nói gì với anh không?”
Đỗ Nghĩa nói: “Cậu ta đã cùng tôi nói chuyện vài lần, gần đây nhất là khi trường học xuất hiện quỷ hồn, cậu ta đang điều tra chân tướng, sau đó còn xem ảnh của cha tôi, bởi chuyện này cũng có quan hệ với cha, nên tôi tương đối để ý, hai ngày trước có gọi điện thoại cho cậu ta hỏi thăm mọi chuyện thế nào, thì cảnh sát nhấc máy, nói là cậu ta đã chết……
Diệp tiên sinh, tôi không hy vọng cậu xảy ra chuyện gì, những việc đó không liên quan đến cậu, nếu có giúp đỡ, ngàn vạn không thể làm thương tổn chính mình, tính mệnh mới là trân quý nhất.”
Diệp Thiếu Dương gật đầu cảm kích.
Đỗ Hổ cũng khuyên nhủ: “Con trai tôi nói rất đúng, chưa nói tới đám cương thi đó, đến Lâm Du cũng rất khó đối phó, tôi chính là bị cô ta hại thành như ngày hôm nay.
À đúng rồi, cô ta lúc còn sống cũng là một pháp sư, nghe nói là đệ tử tục gia của Nga Mi, chúng tôi khi đó cho nàng lấy ngoại hiệu đã kêu ni cô, lúc xảy ra chuyện, cô ta cũng bị ép buộc, không hề muốn nhảy lầu.”
(Hết chương)
Comments
Post a Comment