Chương 669
THƯỢNG ĐẾ PHÙ HỘ
Đỗ Hổ khoa tay múa chân mấy cái, nhưng không sao bắt chước được, nói: “Lúc ấy tay trái cô ta làm mấy tư thế rất kỳ quái, sau đó tay phải chụp lên đỉnh đầu của mình, một chưởng đánh xuống, hộp sọ vỡ toang, máu chảy ào ào mà chết, trước khi chết còn căm giận mắng Tử Nguyệt, nói là sau này nhất định sẽ tìm cô ấy báo thù……”
Diệp Thiếu Dương nghe xong lập tức kinh hãi, theo những gì Đỗ Hổ vừa kể, tay trái của Lâm Du nhất định là đang kết ấn, sau đó tay phải đập vỡ hộp sọ của mình, đây là cách tự vẫn hung tàn nhất, pháp sư dùng phương thức này để chết, phần lớn pháp lực khi còn sống có thể chuyển hóa thành oán khí, tức khắc biến thành lệ quỷ.
Diệp Thiếu Dương thở dài trong lòng, thật không thể ngờ, chuyện này lại như vậy...tuy nhiên sẽ làm liên lụy đến nhiều người, vì bọn họ đã bị ân oán làm mờ mắt…… Quay đầu nhìn Đỗ Hổ, nói: “Hiện tại ông có thể tự mình đi được chưa, tôi muốn xem mấy tấm ảnh của ông, kiểm tra một chút.”
“Có thể, tôi đã tỉnh táo lại rồi, sẽ không có việc gì đâu.” Đỗ Hổ ráng sức đứng dậy, nhìn xuống hai chân của mình, cảm khái nói: “Thượng đế phù hộ, rốt cuộc tôi đã được hồi sinh.”
Diệp Thiếu Dương khẽ giật mình, hỏi: “Ông thực sự là tín đồ Cơ Đốc giáo ư?”
Đỗ Hổ nói: “Cũng gần như vậy, nhưng không chính thức, cha mẹ tôi là tín đồ Cơ Đốc giáo, hồi đó không có sách xem, tôi lén cầm một quyển " Kinh Thánh" đến trường đọc chơi, bị bạn học phát hiện, vu cáo, nói tôi tuyên truyền mê tín phong kiến, là Tử Nguyệt đã bảo vệ tôi, cho nên bọn họ lén lút nói giỡn, kêu tôi là kẻ mê tín.”
Diệp Thiếu Dương bảo Kỳ Thần giúp Đỗ Nghĩa, đỡ Đỗ Hổ đi tìm ảnh, còn mình với Tạ Vũ Tình ngồi trên xe chờ bên ngoài.
“Thiếu Dương...lúc nãy các người nói đến đạo Cơ Đốc ta mới nhớ, các nước phương Tây, có pháp sư hay không?” Tạ Vũ Tình đột nhiên hỏi.
“Sao lại không...! Vu sư Tây phương, Pha-ra-ông, cha xứ, thầy cúng gì đó....kỳ thật cũng đều là pháp sư....có lẽ cô không để ý, từ mấy ngàn năm trước, khi phương Đông với phương Tây còn chưa biết về nhau, hai bên đã có rất nhiều lễ nghi tương tự, ví dụ như hiến tế, đặc biệt là tế sống, còn có vu y cứu người trị bệnh, thảo dược sau khi cầu nguyện mới sử dụng, đều thực sự rất giống nhau.”
Tạ Vũ Tình nghiêng đầu nghĩ một hồi, nói: “Có vẻ như có chuyện như vậy, vì sao chứ?”
“Ngoại trừ hình thức khác nhau, thì bản chất của tất cả pháp thuật đều giống nhau, chỉ là nơi phát ra pháp lực bất đồng mà thôi, Đạo gia với Phật gia cũng như vậy.”
Lúc này hai người đã lên xe, mấy người Đỗ Hổ hơi chậm một chút, vẫn chưa ra tới, tranh thủ chút thời gian trống, Tạ Vũ Tình lại hỏi một vấn đề mà từ nhỏ cô vẫn luôn thắc mắc: “Người nước ngoài sau khi chết, hồn phách cũng đi tới địa ngục của chúng ta sao, tuy đạo Cơ Đốc cũng tồn tại địa ngục, nhưng có giống địa ngục của chúng ta hay không.”
Diệp Thiếu Dương cười cười, nói: “Người nước ngoài tự khắc có chỗ cho người nước ngoài tới, sao lại vào địa ngục của chúng ta.”
Tạ Vũ Tình nói: “Chẳng lẽ cũng giống như nhân gian, cũng là nước này khác nước kia sao?”
“Có phải hay không, dùng một câu trong Phật giáo mà nói, vũ trụ hư không vô tận, tam thiên đại thế giới, tồn tại song song, không giáp nhau như chúng ta vẫn tưởng, địa phủ của người nước ngoài không nằm trong không gian của chúng ta, đến cả cấp bậc quỷ hồn, nha môn địa phủ gì đó, tất nhiên sẽ có nét riêng biệt, không cần hỏi tôi trông như thế nào, vì tôi sẽ chẳng bao giờ tới đó, cũng không hứng thú muốn biết.”
Tạ Vũ Tình còn định nói thêm, Diệp Thiếu Dương đã xua tay nói: “Cô không nên hỏi lung tung làm rối loạn vấn đề, gián đoạn suy nghĩ của tôi, yên lặng để tôi cẩn thận suy ngẫm lại mọi việc đã.”
Tạ Vũ Tình đành im lặng, không nói gì nữa.
Nửa giờ sau, ô tô dừng lại trước cửa nhà Đỗ Hổ, trước mặt có một khoảng sân, ngôi nhà hai tầng trông cũng khá khang trang, Diệp Thiếu Dương vừa nhìn đã thấy ấn tượng.
Lâu không về nhà, Đỗ Hổ rưng rưng xúc động, bảo Đỗ Nghĩa đun nước pha trà, còn mình thì đi tìm quyển album, đưa một tập ảnh cho Diệp Thiếu Dương.
“Kỳ thật cũng không có tấm ảnh nào hữu dụng,” ông ta vừa nói vừa mở tập ảnh ra, tìm được một tấm ảnh tập thể, giới thiệu đó là ảnh chụp chung sau khi tham gia lớp tập huấn quân sự, đám sinh viên mặc không phải trang phục quân đội, mà là quần áo lao động. Đứng hàng cuối cùng, là một đôi nam nữ.
“Đây là Ngô Nhạc Ý cùng Tử Nguyệt. Ngô hiệu trưởng đã cùng chụp ảnh chung với từng lớp một.”
Trong tấm ảnh, Ngô Nhạc Ý nhìn qua chừng ba bốn mươi tuổi, mặc một bộ đồ tây phẳng phiu, dáng người trung bình, ảnh chụp đen trắng, độ phân giải không cao, nhưng nhìn từ xa vẫn có thể nhận ra. Bên cạnh là Tử Nguyệt, thật sự không thể che giấu được nét diễm lệ, tóc búi cao, vẻ ngoài phóng khoáng cao quý, trang điểm không hề có cảm giác bị lỗi thời, nếu ở thời điểm hiện tại, e cũng sẽ trở thành phong cách cổ điển Châu Âu.
“Cô Tử Nguyệt này, trông cũng không tồi nha, thảo nào có nhiều người si mê cô ta như vậy……” Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, lẩm bẩm tự nói, “Bất quá có Ngô Nhạc Ý ở đây, thật giống như thịt heo cuộn bắp cải vậy.” (Chú thích: ý muốn nói phụ nữ xinh đẹp thường hay ngu ngốc tin vào những lời đường mật của những kẻ háo sắc xấu xí)
Tạ Vũ Tình cười lạnh nhìn hắn một cái, “Có phải ngươi đang ghen tị với tên đầu heo này hay không?”
“Đương nhiên là ghen, cái tên Ngô Nhạc Ý này, trông cũng đâu có soái bằng tôi.”
Tạ Vũ Tình “xí” một tiếng, “Đừng có ở đấy mà tự kỷ nữa?”
Kỳ Thần lập tức nói, “Đâu có đâu có, gia hỏa này tuyệt đối không soái bằng Diệp đại ca, kém xa, quả thực cách biệt một trời một vực, làm đom đóm mà cũng muốn tranh sáng với trăng rằm!”
“Thôi đi cha nội,” Diệp Thiếu Dương lau mồ hôi, nói “Tuy những gì cậu nói đều là sự thật, nhưng giọng điệu có vẻ hơi khoa trương, lần sau chú ý nha.”
Đỗ Hổ lật tiếp mấy tấm ảnh chụp, trong đó có một tấm chụp chính diện một toà nhà, ảnh hắc bạch, Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái đã nhận ra, đây là toà nhà giải phẫu số 3.
“Trong ký túc xá của chúng tôi có bạn học gia cảnh không tồi, khi đó... đúng lúc mới mua được cái máy ảnh, thường xuyên chụp ảnh, lúc ấy toà nhà số 3 cũng mới vừa xây xong, bởi hình dáng kiến trúc khá nổi bật, cho nên chụp một tấm, chúng tôi rửa thành mấy bản, giữ lại làm kỷ niệm.” Đỗ Hổ chỉ vào cửa sổ thứ hai bên trái của lầu 4, nói: “Đây là phòng học 408.”
Diệp Thiếu Dương cẩn thận quan sát một hồi, cảm giác có chỗ không hợp lý, nhưng không nghĩ ra đó là gì, trong lòng khẽ động, ngỏ lời muốn mượn tấm ảnh về nghiên cứu, Đỗ Hổ tất nhiên đồng ý, tiếp đó lại nhìn mấy tấm ảnh, Diệp Thiếu Dương còn hỏi thêm một số việc, nhưng có vẻ Đỗ Hổ cũng không biết gì hơn để nói, vì thế cáo từ, trước khi đi không quên đưa số thẻ ngân hàng cho Đỗ Nghĩa, bảo anh ta bớt chút thời gian gửi tiền vào tài khoản cho mình.
“Diệp tiên sinh, năm đó Tử Nguyệt hỏi tôi vấn đề đó, nếu là cậu, sẽ trả lời như thế nào?”
Lúc đưa Diệp Thiếu Dương ra cửa, Đỗ Hổ đột nhiên hỏi, “Nếu đổi lại là cậu, có vì cứu đa số người, mà ép buộc số ít người phải hy sinh mạng sống không?”
Diệp Thiếu Dương ngẩn người ra nhìn ông ta, từ lúc bắt đầu, hắn đã cảm thấy vấn đề này mâu thuẫn vô cùng.
“Nếu bảo tôi tự mình hy sinh, có lẽ tôi sẽ suy xét. Nhưng nếu ép buộc người khác hy sinh, thì cho dù đạo lý có lớn cỡ nào cũng không được, bởi đó là mưu sát.”
Đỗ Hổ làm dấu chữ thập trước ngực, nói: “Thượng đế phù hộ cho cậu.”
Diệp Thiếu Dương chỉ cười, không muốn nói rõ hắn là một đạo sĩ, chỉ nhận sự phù hộ của Tam Thanh.
(Hết chương)
Comments
Post a Comment