Chương 679-680-681

HÀ CƠ TÁI HIỆN

Thị lực của Thông thiên nhãn ở dưới nước cũng có hạn, muốn xuống sâu nữa xem sao, kết cục cái gì cũng không thấy rõ.

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một hồi, quay lại trên mặt đất, nhìn thấy Lão Quách đứng bên cạnh Tạ Vũ Tình, hỏi: “Bên kia thế nào?”

“Cái bể đó không có đáy, tám phần chính là thông đến chỗ này, ta đã rải pháp dược với vôi xung quanh, diệt trừ thi khí trong phòng, cửa cũng đã niêm phong, có thể ngăn chặn cương thi ra ngoài, đợi lát nữa đệ tới đó làm thêm một đạo phù ấn, sẽ OK thôi.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, thuận miệng hỏi: “Tiểu Mã đâu?”

“Nó đi tìm bạn gái rồi, nghe nói làm nghiên cứu sinh gì đó trong trường, kỳ nghỉ cũng không quay về.”

Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhớ Tiểu Mã có nói, Vương Bình hiện đang học ở Học viện Y khoa, thật đúng là khéo chọn.

“Phía dưới thế nào?”

 Lão Quách hỏi han tình hình, Diệp Thiếu Dương đơn giản thuật lại những gì mình đã thấy dưới đó, bao gồm cả hình dạng kết giới.

“Cái này rõ ràng không phải phong ấn Đạo gia, nhưng ta đã dùng cương khí cảm nhận một chút. Đây hẳn là một kết giới thực thể, phong ấn đều là hữu hình.” Diệp Thiếu Dương nói, “Kết giới không quá mạnh, ta có thể phá giải, nhưng một khi kết giới bị mở ra, có lẽ sẽ đánh thức lũ Đồng Giáp Thi bên trong, hiện tại tình huống vẫn chưa rõ, không thể tuỳ tiện làm như vậy.”

Lão Quách trầm ngâm một hồi, bỗng giật mình, nói: “Tiểu sư đệ, nếu đây là phong ấn kết giới hữu hình, đệ với cương thi không thể ra vào, nhưng quỷ hồn thì có thể, đệ có thể gọi Dưa Dưa hay ai đó tới, bảo hắn giúp đệ đi vào thăm dò xem sao.”

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, cảm thấy việc này cũng khá hợp lý, giơ tay trái, lục trong mấy đạo hồn ấn, tìm được Dưa Dưa, dùng ngón cái ấn lên trên, đang muốn kích hoạt bằng cương khí, Lão Quách đột nhiên nói: “Chờ một chút!”

“Tiểu sư đệ, nơi này nước đen như vậy, phía dưới lại có cương thi, hắc động phía dưới chắc chắn tồn tại thi thủy. Quỷ khi xuống nước, quỷ lực vốn có sẽ bị khuếch tán, lại bị thi thủy áp chế,  càng trở nên vô dụng, vạn nhất phía dưới thực sự có Đồng Giáp Thi vương, ta sợ Dưa Dưa không xoay sở được.”

Diệp Thiếu Dương cẩn thận tính toán, đúng là có chuyện như vậy, lẩm bẩm nói: “Nếu là một con quỷ nước thì tốt rồi.”

Tạ Vũ Tình nghe thế chen vào mộy câu: “Vậy ngươi đi bắt ngay một con quỷ nước tới đây đi...”

Diệp Thiếu Dương trợn mắt liếc cô một cái, nói: “Cô tưởng khắp nơi đều có quỷ, dễ bắt vây sao? Hơn nữa, không phải quỷ nước nào cũng có thể dùng, phải có tu vi nhất định mới làm được.”

Lão Quách đột nhiên đi tới, chỉ vào lòng bàn tay trái của hắn, nói: “Không phải trong tay đệ có một người thích hợp sao?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, người đầu tiên hắn nghĩ đến chính là Quả Cam, Quả Cam tuy là giao nhân, nhưng thủy yêu không giống quỷ nước, rốt cuộc thuỷ yêu vẫn có thân thể, không thể xuyên qua kết giới hữu hình, hơn nữa cô đã về nhà, nhất thời không dễ dàng gọi được, cho nên gạt qua một bên.

Lão Quách cười nói: “Ta không nói Quả Cam, là cái con…… quỷ nước, đệ quên rồi à?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người ra một chút, bất chợt tỉnh ngộ, ánh mắt dừng lại trên một đạo hồn ấn màu đỏ nhạt trên tay trái của mình, do dự nói: “Thích hợp sao?”

“Sao mà không thích hợp? Cô ta chính là Quỷ Phó của đệ, đến thời điểm phải dùng thì triệu hồi, không dùng thì để đó làm gì.”

Lúc nói nửa câu sau, giọng Lão Quách có chút khiêu khích, Diệp Thiếu Dương cau mày, nói: “Cái gì mà không dùng thì để đó làm gì?”

Lão Quách cười hắc hắc, “Nếu ta mà có nhiều quỷ phó yêu phó xinh đẹp như đệ, khẳng định sẽ chịu không được...”

Tạ Vũ Tình vừa nghe lời này, vừa định nhắc nhở Diệp Thiếu Dương mấy điểm đáng nghi, lập tức quay sang mắng Lão Quách: “Ngươi đúng là lão già mất nết, già rồi mà còn không đứng đắn, trông ngươi thế này, có quỷ phó theo mới là lạ!..”

Lão Quách bị mắng, trong lòng ấm ức, vốn định đáp trả "chuyện sư huynh đệ ta liên quan gì tới cô", nhưng nhìn tấm thẻ cảnh sát trên người Tạ Vũ Tình, liền nuốt lời nói trở lại trong bụng, xưa nay dân đen không đấu với quan, đành phải chịu đựng thôi.

Diệp Thiếu Dương xuất ra một cỗ cương khí, tiến vào hồn ấn, một đạo ám quang từ hồn ấn hiện lên.

Diệp Thiếu Dương nhìn mặt nước đen ngòm trước mặt, lẳng lặng chờ đợi.
Đột nhiên "ùm" một tiếng, bọt nước bắn tung toé, một bộ tóc đen từ mặt nước chậm rãi nhô lên, Ngô Hải Binh đang đứng bên cạnh lập tức thất kinh, liên tục lui về phía sau, miệng kêu la: “Quỷ..có quỷ!”

Tạ Vũ Tình cũng sợ hãi, theo bản năng trốn ra phía sau Diệp Thiếu Dương.

Bóng người trong nước hoàn toàn hiện lên, đứng thẳng trên mặt nước, là một thiếu nữ khoảng hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt trang điểm kỹ càng, tóc ngắn uốn cong lên, dáng người đẫy đà, mặc một chiếc sườn xám màu đỏ, thân áo ngắn, xẻ tà rất cao, lộ ra cặp chân thon dài trắng nõn, chân đi đôi xăng-̣đan kiểu cổ điển. Nhìn qua là một mỹ nữ xinh đẹp thời kỳ dân quốc.

Ngô Hải Binh nhìn một lố tóc từ dưới nước chui lên, mới đầu còn cho rằng đó là một nữ quỷ tướng mạo hung tợn, kết quả lại như thế này, cảm giác sợ hãi liền biến mất tiêu, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn đôi chân trắng muốt thon dài của nữ quỷ……

Nữ quỷ đảo mắt tìm trong đám người, phát hiện ra Diệp Thiếu Dương, khóe miệng lập tức nở ra một nụ cười vui sướng, đứng trên mặt nước, cung kính thi lễ với Diệp Thiếu Dương, nói: “Mỹ Hoa bái kiến chủ nhân.”

Lâu rồi không gặp, lại thay đổi ngoại hình, chỉ khi Diệp Thiếu Dương nghe được tiếng, mới nhận ra cô nàng chính là quỷ phó mà lúc trước mình đã đánh bại rồi thu phục: Hà Cơ, còn có tên gọi khác là Mỹ Hoa.

“Ngươi…… Sao lại trang điểm thế này?” Diệp Thiếu Dương mở to hai mắt nhìn cô, nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt, cô nàng vẫn còn mặc Hán phục cổ đại, giờ lại đổi thành thời dân quốc, thực sự có chỗ không quen.

“Đây là hình tượng cuối cùng của ta khi rời khỏi nhân gian, ta thích như vậy a...” Mỹ Hoa ánh mắt lúng liếng, có chút giận dỗi nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Chủ nhân, từ khi ngươi thu phục ta, chưa từng triệu hoán ta lần nào, cũng không tới tìm ta, thực sự ta rất nhớ ngươi đó nha...”

“Ặc……” Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu.
Tạ Vũ Tình đứng một bên bĩu môi, “Sướng nhỉ!”

Diệp Thiếu Dương ho khan hai tiếng, hỏi Mỹ Hoa: “Ngươi đang ở Quỷ Vực, dù ta có mượn sức mạnh hồn ấn để triệu hoán ngươi, cũng không thể tới nhanh như vậy a?”

Mỹ Hoa nói: “Chủ nhân không biết ư, con kênh này có mạch ngầm, thông với Ấm Thuỷ Hà, nên dù ngươi không dùng hồn ấn triệu hoán, ta cũng có thể nhanh chóng tới đây.”

Diệp Thiếu Dương cả kinh, nói: “ Con kênh này thông với Ấm Thuỷ Hà sao?”

“Đúng vậy, chủ nhân chắc không biết, kỳ thực nhân gian có rất nhiều mạch nước ngầm thông với Quỷ Vực, bất quá ngang dọc đan xen, chia thành nhiều nhánh nhiều đoạn, trải qua vô số tầng phân lưu với thanh lọc, khí tức với nguyên tố của Ấm Thuỷ Hà cơ hồ một chút cũng không tràn ra ngoài được.”

Thì ra là thế, tình huống này... đến dụng cụ khoa học cũng không thể dò ra được, bản thân vẫn chưa rõ ràng lắm, Diệp Thiếu Dương gật đầu, đem tình hình nói lại với Mỹ Hoa một lượt.

Mỹ Hoa nghe xong nói: “Chủ nhân yên tâm, ta là yêu tinh dưới nước, chỉ cần nơi nào có nước, đến Thi Vương cũng không thể gây khó dễ , để ta xuống ngay đó điều tra xem sao.”

Nói xong nhảy ùm xuống nước, biến mất không thấy tăm hơi.

Mấy người Thiếu Dương ngồi chờ trên ghế đá ven bờ.

Tạ Vũ Tình nhớ tới việc đã nói với Lão Quách lúc trước, một tay đặt lên vai Diệp Thiếu Dương, nghiêng đầu nhìn hắn, dùng lời khiêu khích nói: “Ta nói nè... sao ngươi lại có nhiều quỷ phó yêu phó như vậy, cả đám đều là mấy cô nương xinh đẹp?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nói: “Cái này…… Quỷ với yêu khi biến hóa thành hình dạng con người, nhất định sẽ biến thành bộ dáng xinh đẹp, biến thành xấu để làm cái gì?”

Tạ Vũ Tình hừ một tiếng nói: “Vậy... mấy cô nương bên cạnh ngươi, vì cái gì mà cả đám đều xinh đẹp như vậy hả?”

Vấn đề này khá bất ngờ, làm cho Diệp Thiếu Dương không biết nói gì, ngập ngừng nửa ngày, đột nhiên nhìn cô, tỏ vẻ thành thực, nói: “Mỹ nữ ở đâu nào, trừ cô ra, tôi thấy mấy người kia chẳng xinh đẹp gì hết trơn?”

Tạ Vũ Tình vốn dĩ muốn tìm cách vặn vẹo hắn, nghe xong câu này, cả người cảm thấy nhẹ nhõm thoải mái, vỗ vỗ vai hắn, nói: “Biết ngươi lâu như vậy, cuối cùng cũng được một câu thật lòng.”

Đợi trên bờ chừng hơn mười phút, bọt nước trong kênh nước đen bất ngờ lay động, màu đen trong nước đột nhiên hiện lên một mảng màu đỏ sậm.

“Là máu!” Lão Quách phát hiện ra đầu tiên, vội vàng dùng linh phù thấm một chút nước dính máu, châm lửa đốt, toả ra một mùi tanh hôi vô cùng.

“Là thi huyết!” Diệp Thiếu Dương nhìn mặt nước càng ngày càng sủi bọt sùng sục, sắc mặt trở nên ngưng trọng, “Phía dưới đánh nhau rồi!”

Đang do dự xem có nên xuống nước kiểm tra hay không, đột nhiên một trận sóng lớn ập tới, đám người Ngô Hải Binh sợ tới mức liên tục lui về phía sau, chỉ nghe phịch một tiếng, một bóng đen từ trong nước vọt ra, rơi trên mặt đất, mấy người lập tức tiến lại gần xem, là một khối thi thể đen xì, mặc khôi giáp, mặt trên rỉ sét loang lổ, không thể phân biệt ra là chất liệu gì.

Thi thể này chỉ có thân mà không có đầu, chỗ cổ có một vết thương do bị xé rách, thi huyết màu đen không ngừng chảy ra, còn có vô số con bọ màu trắng giống như dòi, từ khoang bụng không ngừng bò ra, nhung nhúc khắp nơi, nhìn qua vô cùng kinh tởm.

Toàn thân thi thể toát ra một mùi khó ngửi, bốc lên nghi ngút khiến người ta không thể mở mắt.

“Đây là…… Cương thi ư?” Ngô Hải Binh giật mình, lẩm bẩm tự nói, hắn một người bình thường, nay tận mắt nhìn thấy cương thi trong truyền thuyết, tâm tình vô cùng kích động.

“Vì sao lại không có đầu?” Tạ Vũ Tình kinh ngạc hỏi.

Diệp Thiếu Dương vẽ một tấm Địa hỏa phù, ném lên trên cổ cương thi, lấy thi huyết làm nhiên liệu, thiêu chết lũ thi trùng màu trắng, nảy lên tanh tách như rang vừng vậy, thi huyết màu đen phun ra, mọi người vội vàng né tránh.

Diệp Thiếu Dương nói: “Đây là Đồng Giáp Thi, đao thương bất nhập, pháp khí cũng phá không được, chỉ có điểm yếu...chính là bị chặt đầu, cũng là biện pháp hữu hiệu nhất để giết chết chúng nó.”

Không cần phải nói, nhất định là Mỹ Hoa dưới đó làm ra.

Bỗng lại phịch một tiếng, một con Đồng Giáp Thi nữa từ trong nước bay ra, tiếp theo là hai con nữa, Diệp Thiếu Dương trở tay không kịp, có một con bay lên đúng lúc đập vào người Ngô Hải Binh, đè hắn ngã xuống đất, toàn thân run rẩy lên, miệng liên tục kêu rên ô ô a a..

Tạ Vũ Tình với Lão Quách cùng nhau đẩy cương thi trên người hắn qua một bên, chỉ thấy Ngô Hải Binh sắc mặt xanh mét, hai tay che miệng, không ngừng quay cuồng trên mặt đấy.

“Hắn làm sao vậy?” Tạ Vũ Tình cả kinh nói, ngẩng đầu hỏi Diệp Thiếu Dương, “Ngươi mau cứu hắn đi, bằng không xem chừng hắn sẽ trở thành người đầu tiên trên thế giới bị cương thi đè chết đó.”

“Hắn đã nuốt phải thi trùng, vừa rồi khi cương thi lao từ dưới nước lên, cổ vừa lúc kề vào miệng hắn, thi trùng liền chui tọt vào bên trong.” Lão Quách vừa nói, vừa lấy từ tay nải của mình ra một cái chén, hóa một chén nước bùa, nâng Ngô Hải Binh dậy, Ngô Hải Binh biết là đưa cho mình uống, lập tức vươn tay định giật cái chén.

“Không vội.. không vội...” Lão Quách đưa chén ra xa , chậm rãi nói: “Ta phải nói trước tình huống cho ngươi biết. Hiện tại ngươi đã nuốt phải thi trùng, thi trùng kia là một loại bọ không có chân, nhưng có hai cái nanh, có thể cắt phá nội tạng của ngươi, vận khí tốt chết ngay thì đã đành, vận khí không tốt, bị cảm nhiễm thi khí... sẽ biến thành cương thi.

Sau khi uống xong chén nước bùa này, thi trùng sẽ bị giết chết, bất quá linh phù này của ta cũng phải tốn không ít công phu mới hoàn thành, không thể miễn phí cho ngươi được, ngươi nói đi...ngươi có thể trả bao nhiêu tiền hả?”

Ngô Hải Binh vừa nghe thi trùng có thể cắn chết mình, sợ tới mức tứ chi mềm nhũn, nói không nên lời, liên tục gật đầu, dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Lão Quách.

“Ngươi kích động cái gì, ngươi cứ nói thật đi, có thể trả được bao nhiêu tiền? À ta quên, ngươi bị thi trùng cắn vào thanh quản rồi, không nói được?” Thấy Ngô Hải Binh gật đầu, Lão Quách nói tiếp, “Như vậy đi, ta ra giá, nếu ngươi thấy hợp lý thì gật đầu được chưa, ba ngàn?”

Ngô Hải Binh vội vàng gật đầu, tính mạng sắp không giữ nổi, đừng nói là ba ngàn, ba vạn hắn cũng đồng ý.

Lão Quách lúc này mới đưa nước bùa cho hắn, nhìn Ngô Hải Binh uống vội hết một chén đầy, sau đó òng ọc phun ra một con thi trùng thân thể teo tóp.

“Đại sư, ta sẽ không bị biến thành cương thi chứ?” Ngô Hải Binh thở hổn hển một hồi, khẩn trương nắm chặt tay Lão Quách nói.

“Không biến thành cương thi đâu, nếu ngươi không yên tâm, có thể mua của ta một viên Hoá thi hoàn, hoá giải toàn bộ thi thuỷ còn sót lại trong cơ thể, bất quá ngươi trả tiền nước bùa cho ta trước đã.”

Ngô Hải Binh vội vàng lấy di động, “Ba ngàn đúng không... Ta sẽ chuyển khoản cho ngươi.”

Lão Quách cười hắc hắc, “Ba ngàn không sai, nhưng là một ngụm, không phải một chén, vừa rồi ngươi uống hết bảy ngụm, trừ đi số lẻ, tính ngươi hai vạn đồng.”

Ngô Hải Binh ngơ ngẩn, nhìn Lão Quách: “Thứ ngươi bán là nước hay là tôm hùm Thanh Đảo hả?”

Cuối cùng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ chuyển cho Lão Quách hai vạn đồng.

Đối với thủ đoạn doạ người của Lão Quách, Diệp Thiếu Dương không tham gia, cũng không có thời gian hỏi tới, hắn vẫn đứng trên bờ, quan sát bọt khí liên tục nổi lên mặt nước, thi huyết sôi sục, trong lòng lo lắng cho an nguy của Mỹ Hoa, đang do dự có nên xuống nước tìm cô hay không, bất ngờ một đợt sóng nước bắn tung lên, một bóng người rơi xuống mặt đất, cả người toàn là máu.

Diệp Thiếu Dương lúc đầu còn cho rằng, đó lại là một con cương thi bị ném lên, nhưng khi nhìn kỹ lại, tức khắc run bắn lên....là Mỹ Hoa! 

Vội vàng lao ngay tới bên cạnh, kiểm tra một chút, phát hiện chỗ cổ có hai vết thương rất dài, cơ hồ xuyên thủng thân thể, nếu là con người, bị thương như vậy, sớm đã không sống được rồi.

Bất quá đối với một con quỷ, hồn thân chịu trọng thương như vậy cũng là quá sức.... Mỹ Hoa yếu ớt nằm trên mặt đất, không hề nhúc nhích, hồn lực đang dần dần bị xói mòn từng chút một.

Diệp Thiếu Dương vội vàng vẽ một tấm Cố hồn phù, dán lên miệng vết thương của cô, ngăn hồn lực không bị xói mòn, sau đó ôm cô vào lòng ngực, nắm hai tay, phóng thích cương khí để trị thương. Cương khí của pháp sư vốn dĩ có tính áp chế đối với hết thảy tà vật, nhưng Diệp Thiếu Dương với Mỹ Hoa có quan hệ chủ tớ, hồn tinh của Mỹ Hoa đã bị hắn hấp thu, cho nên cương khí của hắn đối với Mỹ Hoa không những không làm tổn hại, còn có tác dụng trị thương rất mạnh.

Tạ Vũ Tình đứng một bên nhìn bọn họ chủ tớ hai người thân mật như vậy, vốn định châm chọc Diệp Thiếu Dương một chút, nhưng nghĩ đến Mỹ Hoa tánh mạng lâm nguy, vì thế im lặng không nói gì.

Vài phút sau, vết thương trên cổ Mỹ Hoa đã khôi phục ít nhiều, làn da trắng bệch vô sắc cũng dần dần trở nên hồng hào, tuy chỉ là một con quỷ, làn da vốn trắng bệch, nhưng có thể bắt chước màu da con người, chứng tỏ tu vi của cô đã khôi phục không ít.

“Cám ơn chủ nhân……” Mỹ Hoa hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Diệp Thiếu Dương đầy vẻ cảm kích, nói.

Lúc này, Diệp Thiếu Dương mới buông tay, hỏi cô chuyện xảy ra dưới đó.

Mỹ Hoa thuật lại đúng sự thật, những gì mình trải qua sau khi vào hắc động: Dưới đó là một huyệt động, rất dài, hơn nữa lại uốn lượn gấp khúc, khoảng chừng hai ba trăm mét, phía sau còn có một huyệt động, sau khi tiến vào, mới thực sự tới mạch nước ngầm, bên trong là một thuỷ vực rộng lớn, Mỹ Hoa đáp xuống mặt đất, phát hiện bề mặt không phải bùn đất, mà là sườn dốc núi đá, men theo núi đá lên trên, cuối cùng cũng rời khỏi mặt nước, bò lên đảo nhỏ bằng nham thạch.

Trên “Đảo nhỏ”, cao mấy chục mét, vẫn là nham thạch, hoàn toàn không có một chút ánh sáng.

Mỹ Hoa dù sao cũng là quỷ, có thể nhìn trong bóng đêm, đưa mắt nhìn xung quanh phát hiện, mặt trên nham thạch hẳn là núi, cái gọi là “Đảo nhỏ” chắc được tách ra, rơi xuống từ trên thân núi, các dấu vết đều rất giống, đi sâu vào phía bên trong, quả nhiên một đầu “Đảo nhỏ” vẫn còn gắn liền với thân núi, có một huyệt động rất lớn, phát ra từng luồng thi khí.

Do dự một chút, Mỹ Hoa quyết định tiến vào huyệt động kiểm tra, theo triều nghiêng lên trên đi được không bao xa, huyệt động chia thành mấy nhánh, cô đang suy xét xem nên đi đâu, đột nhiên cương thi từ trong mấy huyệt động ùa ra, đều là Đồng Giap Thi mặc võ phục.

“Lẽ ra, cương thi với quỷ không cùng loại, bình thường sẽ không công kích lẫn nhau, nhưng lũ cương thi đó sau khi phát hiện ra ta, cả đám lao tới phun ra thi khí, ta thấy bọn chúng đều là cương thi cấp thấp, không cần phải sợ, đánh chết mấy con, đột nhiên từ bên trong truyền tới một tiếng gầm rú khủng bố, thi thuỷ chảy ào ào ra từ mấy huyệt động, lúc này ta mới nhận ra có nguy hiểm……”

Mỹ Hoa thương thế vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, nói tới đây, dừng lại nghỉ một lúc.

Tạ Vũ Tình nhân cơ hội này, quay sang hỏi Diệp Thiếu Dương một vấn đề làm mình khó hiểu: “Quỷ hồn không phải hư vô sao, cương thi là thực thể, hai bên hoàn toàn không giống nhau, đánh thế nào hả?”

Diệp Thiếu Dương đưa mắt nhìn cô, nói: “Nếu cứ như cô nói, quỷ hồn kia chẳng phải là vô địch sao, một quỷ hồn bình thường, cũng có thể đánh bại cả Thi Vương rồi.”

Tạ Vũ Tình nói: “Đúng vậy, cho nên ta muốn biết vì sao a.”

Diệp Thiếu Dương nhìn Mỹ Hoa, thấy cô vẫn đang dùng quỷ thuật khôi phục hồn lực, vì thế kiên nhẫn giải thích cho Tạ Vũ Tình hiểu: “Cái gọi là thiên địa đại đạo, đối với quỷ, yêu, thi, linh - bốn loại tà vật có một sự cân bằng, thi khí có thể phá linh thể của quỷ hồn, nói cách khác, trong mắt cương thi, quỷ hồn là một thực thể có thể xé rách mà không phải hư ảnh, thân thể dính thi độc, giống như bị axit  ăn mòn, thương quá nặng cũng sẽ hồn bay phách tán, giống con người.”

Tạ Vũ Tình lúc này mới hiểu ra vấn đề.
Diệp Thiếu Dương cũng không thúc giục, kiên nhẫn chờ, một lát sau, thương thế của Mỹ Hoa đã được khôi phục thêm một phần, cảm kích nhìn Diệp Thiếu Dương gật đầu, tiếp tục nói: “Sau khi thi thủy tràn ra, ta không biết phải làm gì, muốn lui ra ngoài, nhưng là bị đám tiểu cương thi vây quanh, lúc ấy bất ngờ có một đại gia hỏa từ bên trong bò ra, toàn thân được bao bọc bởi kim giáp, đến mặt cũng bị bịt kín, trên người còn có một tầng thi khí khủng bố hộ thể.

Tay hắn cầm một thanh cự kiếm màu đen, vừa thấy ta đã khai triển công kích, mặc kệ ta phản kích thế nào, cũng không thể đột phá lớp thi khí bên ngoài, chứ đừng nói kim giáp trên người hắn.

Ta cầm cự được mấy hiệp, cổ bị tay hắn đả thương, liều chết phá vòng vây cương thi xông ra ngoài, đại gia hỏa không hề có động tĩnh gì, chỉ có một đám tiểu cương thi đuổi theo.

Thế giới dưới nước dù sao cũng là địa bàn của ta, tuy bị thương nặng, nhưng lũ tiểu cương thi đó không thể làm gì được ta, ta vừa đánh vừa lui, trở lại bên này kết giới, một số cương thi cũng theo qua đây, bị ta giết chết, ném lên bờ.

Ta ở dưới quan sát một hồi, thấy đám cương thi còn lại đều bị kết giới vây khốn, lúc này mới đi lên, cảm giác dưới nước còn đỡ, nhưng vừa lên cạn, mới nhận ra thương thế nghiêm trọng, hồn phách dường như đang bị phân tán, lúc này mới rơi xuống dưới.”

Diệp Thiếu Dương nghe cô nói xong, là người đầu tiên hỏi về vấn đề mình thấy nghi hoặc: “Những con cương thi đó, chẳng phải không thể thoát ra khỏi kết giới sao? Mấy con bị cô ném lên là thế nào hả?”

Mỹ Hoa nói: “Sau khi ta quan sát mới phát hiện, thời điểm ta xuyên qua kết giới, đã quấy nhiễu đến sự tuần hoàn của kết giới chi lực, làm cho vị trí bị ta xuyên qua xuất hiện một cái khe, phải mất quá nửa phút mới có thể phục hồi như cũ, mấy con cương thi kia chính là nhân dịp này mà chui ra ngoài.”

 "Nói như vậy, kết giới kia là một linh lực trận pháp, khi quỷ hồn xuyên qua, sẽ có phản ứng ……” Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, vỗ đùi, nói: “Tôi hiểu rồi!”
Mấy người Tạ Vũ Tình lập tức nhíu mày nhìn hắn, “Ngươi hiểu cái gì?”

“Hiểu được vì sao lúc trước, ngẫu nhiên có một hai con cương thi chui ra ngoài.”
Diệp Thiếu Dương nói, “Từ sau khi phát hiện đáy nước có kết giới, tôi liền nghĩ, có phải còn có một lối ra khác hay không, cương thi có thể xuất nhập, nhưng Mỹ Hoa vừa rồi cũng nói, không tồn tại lối ra vào thứ hai, mà kết giới kia lại có thể bị quỷ hồn phá hư trong thời gian ngắn, cho nên chỉ có một loại khả năng:

Trước đó đã có quỷ hồn xuống dưới đáy nước, xuyên qua kết giới để vào, lúc đi ra đã vô tình để mấy con cương thi bám theo, nhưng nó không đủ thực lực, hoặc cũng không nghĩ sẽ phóng thích đám cương thi đó. Đồng Giáp Thi lên bờ, không phải tìm người đoạt xác, mà là hút máu, cho nên mới gây ra những sự kiện như vừa rồi.”

Tạ Vũ Tình nghe xong, nói: “Con quỷ này là ai nhỉ, sao lại muốn xuyên qua kết giới vào trong?”

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai: “Cái này có quỷ mới biết.”

“Nhưng.... con Đồng Giáp Thi vương kia vì sao lại không nhân cơ hội này để thoát ra?” Tạ Vũ Tình lại hỏi.

Không chờ Diệp Thiếu Dương mở miệng, Mỹ Hoa đã nói trước: “Kết giới chỉ nứt ra một khe rất nhỏ, căn bản không đủ để Thi Vương lọt qua.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, tu vi càng mạnh, thì khi tiếp xúc trận pháp hay pháp khí, phản lực cũng sẽ càng lớn, giống như chuông gọi hồn, cảm giác được oán khí càng mạnh, thì thanh âm lay động sẽ càng vang dội.

“Chủ nhân, có phải ngươi muốn đối phó con Đồng Giáp Thi Vương kia không?” Mỹ Hoa nói.

Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Ta biết ngươi muốn nói gì, yên tâm đi... ta sẽ cẩn thận, ngươi…… thương thế vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, cứ ở bên ta tu dưỡng một thời gian đi.” Nói xong lấy ra một tấm linh phù, ném lên không trung.

Thân thể Mỹ Hoa lập tức hóa thành một làn khói, bám vào linh phù.

Diệp Thiếu Dương bắt lấy, nhét vào đai lưng của mình, trầm ngâm một chút, nhìn Lão Quách nói: “Sư huynh thấy chuyện này thế nào?”

Lão Quách nhả một ngụm khói thuốc, nói: “Nghe Hà Cơ kể lại, cái gọi là 'đảo nhỏ' kia, tám phần chính là được tách ra từ một ngọn núi, có lẽ là do vụ động đất năm đó, chỗ sâu trong huyệt động hiển nhiên chính là mộ cổ, nói cách khác, phía dưới ngọn núi vốn trống rỗng, là mạch nước ngầm, vì động đất nên một phần ngọn núi mới rơi xuống đó.

Mộ cổ bị phá vỡ, đương nhiên lũ cương thi trong đó đã thoát ra ngoài, có một số con đã theo kênh nước đen đi lên hại người, sau lại có pháp sư dựng nên phong ấn dưới đó, làm đám cương thi đó không cách nào ra tới.... Chính là vậy đó!"


(Hết chương)

Comments

Popular posts from this blog

Chương 629

Chương 628

Chương 607-608